Chương 8: Trần Thị Huyền
# Chương 8: Trần Thị Huyền
Đêm thứ tám. Sương xuống dày.
Huy ngồi trong đền, đèn dầu cháy leo lét. Hắn đọc cuốn sổ của Thạch — đọc lần thứ ba. Những dòng chữ nguệch ngoạc, viết vội, viết trong run rẩy.
*Ngày 13. Tay phải cứng lại. Không biết là mất cảm giác hay tay sắp hoại tử. Đèn cháy đều. Nhưng ta thấy có bóng đứng ngoài cửa.*
*Ngày 14. Bóng không vào. Chỉ đứng. Hỏi không trả lời. Đêm qua ta mơ thấy một người đàn bà. Bà ta hỏi ta tên gì. Ta không trả lời. Bà ta cười.*
Huy dừng đọc. Mồ hôi lạnh trên trán.
Hai hôm nay hắn cũng mơ thấy người đàn bà.
Không thấy mặt — chỉ thấy một bóng người đứng ngoài sân, trong sương, như nắn nót, như cố vào. Nhưng không vào được.
Đêm qua, trong mơ, bà ta nói: *Mầy tên gì?*
Huy không trả lời. Tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa.
— Đừng nói tên.
Hắn nói với mình. Như lời ông Trung.
Nhưng đêm nay — Huy biết — bà ta sẽ vào.
Hắn cảm nhận được. Không khí nặng dần. Đèn dầu cháy yếu — ngọn lửa xanh lè, không phải vàng như mọi khi. Trên bệ thờ, mấy cây nhang cháy dở tự nhiên tắt — khói xám bốc lên thành cột, đậm đặc, không tan.
Bước chân ngoài sân.
Huy đứng dậy. Cầm đèn dầu. Tay run.
— Ai?
— Ai vào? Ai hỏi mới hay.
Giọng đàn bà. Khàn. Như gió rít qua cây khô.
— Hỏi mầy — mầy là ai?
— Tao là người giữ đền.
— Giữ đền nào.
— Đền Đồng Khô.
— Đền Đồng Khô — ừ, tao biết. Tao ở đây từ trước khi có đền.
Bóng bà ta hiện ra ở cửa. Cao. Mặc yếm đen, váy nâu, đầu quấn khăn sọc. Mặt trắng bệch — trắng như vôi quét tường. Mắt đen. Môi đỏ — màu đỏ của máu, không phải son.
Huy lùi. Lưng chạm bệ thờ.
— Đừng sợ — bà ta nói. — Mầy yếu quá, tao sợ mầy chết trước khi tao nói hết chuyện.
— Bà... là Trần Thị Huyền?
Bà ta cười. Tiếng cười khanh khách, rợn người.
— Biết tao rồi còn hỏi. Mầy đốt tờ giấy, nhưng tao vẫn tới đây. Dù mầy không gọi, tao tới.
— Tới làm gì?
— Nhắc mầy. Rằng mầy giữ đền không đủ lâu. Rằng khe đang yếu. Rằng dưới đó — nhiều thứ sắp ra.
Huy lạnh.
— Bà xuống khe?
— Tao ở trong khe. Tao là ấn sống. Khi đền xây, tao bị chôn dưới này. Nhốt dưới khe. Đèn dầu là ấn. Người giữ đèn là người giữ tao dưới đó.
— Nhưng Thạch gọi bà — và Thạch chết.
— Thạch gọi tao, tao hiện ra, tao hút hết dương khí của nó. Nó nói tên tao — hợp đồng kết thúc. Nó chết vì gọi sai cách.
— Cách đúng là gì?
Bà ta bước vào đền. Sương theo bà ta vào — lạnh, ẩm, mùi đất mới.
— Gọi tao bằng tên, bằng tước, bằng dòng họ. Có bài cúng hoàn chỉnh. Không phải gọi ba lần — gọi ba mươi ba lần. Vừa gọi vừa thắp nhang. Nếu tao hiện ra mà không hút mầy — mầy thắng.
— Thắng được gì?
— Tao tiết lộ cách đóng khe vĩnh viễn.
Huy im.
— Tại sao bà nói cho tôi biết? Bà là người bị nhốt dưới đó — bà muốn ra?
Bà ta cười. Lại cười — tiếng cười làm đền rung, làm đèn dầu lay, làm mạng nhện dưới mái đung đưa.
— Tao muốn ra. Nhưng ra bằng cách tao muốn — không phải là thoát ra làm hồn lang thang. Ra khỏi khe, vào một thân xác.
— Thân ai?
— Mầy nghĩ sao?
Huy lùi thêm. Lưng sát tường.
— Không.
— Không vội. Mầy sẽ mất thêm. Khi mầy mất đủ nhiều — mầy sẽ đồng ý. Vì làm người không có ký ức, không có cảm giác — có khác gì chết?
Bà ta biến. Sương tan. Đèn dầu lại cháy vàng.
Huy ngồi thụp xuống. Toàn thân run. Đầu óc trống rỗng.
Hắn nhìn tay — run. Nhìn quanh — không thấy ai ngoài mình và mấy cây nhang tắt ngúm.
Trời sắp sáng.
Hắn biết: cuộc đấu vừa bắt đầu.
Một mặt, giữ đèn. Một mặt, giữ mình. Còn Trần Thị Huyền — ở đâu đó, dưới khe, cười thầm.
Bạn thấy chương này thế nào?