Chương 9: Sổ Tay
# Chương 9: Sổ Tay
Huy mở cuốn sổ của Thạch. Đọc từ đầu.
Không phải đọc lấy thông tin — đọc để hiểu con người Thạch. Hắn muốn biết người giữ đèn trước đã nghĩ gì, sợ gì, thấy gì trước khi chết.
*Ngày 1. Nhận đèn từ ông Trung. Ông nói: chỉ cần giữ cho đèn cháy. Thắp dầu mỗi tối. Lau tim mỗi sáng. Tưởng đơn giản.*
*Ngày 2. Tối đầu. Đèn cháy, nhưng có cảm giác lạ — như ai nhìn từ ngoài. Cả đêm không ngủ.*
*Ngày 3. Hồn đứa trẻ xuất hiện. Nói, "Mày có nhang không?" Tao cho nó nhang. Thấy thương.*
*Ngày 4. Bảy xuất hiện. Giáp mặt lần đầu. Hắn hỏi, "Mày là người mới?" Tao gật. Hắn cúi đầu, biến.*
*Ngày 5. Bà Sáu. Bà lảo đảo vào đền, xin miếng trầu. Tao không có, bà đi.*
*Ngày 6. Cảm thấy tay phải tê cứng. Màu sắc nhạt. Cứ nghĩ là thiếu ngủ.*
*Ngày 7. Tiếng gõ cửa lúc nửa đêm. Mở ra không thấy ai. Hồn đứa trẻ bảo: "Họ đang tới."*
*Ngày 8. Trần Thị Huyền. Lần đầu. Tao thấy bà ta từ xa — đi trên mặt lúa, không chạm đất. Dừng lại nhìn đền, rồi đi.*
*Ngày 9. Không ngủ được. Sợ. Muốn bỏ về. Nhưng ông Trung nói: không ai thay. Phải giữ.*
*Ngày 10. Một hồn lạ. Hồn lính trẻ, cởi trần, ngực có vết đạn. Đứng ngoài sân không vào. Tao cất tiếng, nó cười rồi tan.*
Huy dừng. Đây là mười ngày đầu của Thạch. Cũng na ná mười ngày đầu của hắn — hồn đứa trẻ, Bảy, bà Sáu, rồi Trần Thị Huyền từ xa.
Huy lật thêm.
*Ngày 15. Tay phải không cầm bút được nữa. Viết bằng tay trái. Mỗi chữ như một lần cố. Chữ xấu. Thông cảm.*
*Ngày 16. Hồn đứa trẻ không còn đói. Nó nói: "Mày sắp gặp bà ta." Tao hỏi bà nào. Nó không trả lời.*
*Ngày 17. Đèn cháy xanh. Không hiểu tại sao. Mùi dầu khác. Mùi khét.*
*Ngày 18. Bà ta vào. Trần Thị Huyền. Vào lúc nửa đêm. Mặt trắng. Cười. Nói, "Mầy có muốn hết mệt không?" Tao hỏi cách gì. Bà nói: "Buông đèn."*
Huy dừng. Đọc lại dòng cuối.
*Buông đèn.*
Hắn rùng mình. Thạch đã được đề nghị. Cũng như hắn.
*Ngày 19. Tao không buông. Bà cười. Bảo: "Rồi mầy sẽ buông." Đi.*
*Ngày 20. Tay trái cũng tê. Hai tay như hai que củi. Không cảm giác. Gõ vào tường, chỉ nghe tiếng chứ không thấy.*
*Ngày 21. Hồn nhiều hơn. Không chỉ đứa trẻ, Bảy, bà Sáu. Có thêm. Một bà già ôm con. Một ông già lê chân. Mấy đứa nhỏ chạy quanh sân.*
*Ngày 22. Đền đầy hồn. Tao thắp nhang — nhưng nhang hết. Dầu hết. Tao nhắn ông Trung. Không có người mang tới.*
*Ngày 23. Hết nhang. Hết dầu. Đèn sắp tắt. Hồn đứa trẻ bảo: "Đi mua đi." Tao nói tao biết đường. Nó kêu, "Mày biết đường sao mày không đi?"*
*Ngày 24. Tao đi làng. Làng ai cũng nhìn tao lạ. Họ né. Như thấy ma. Kỳ thật, tao cũng sắp thành ma.*
*Ngày 25. Mua được dầu. Thắp đèn. Hồn lặng hơn.*
*Ngày 26. Bà ta lại tới. Hỏi tao: "Cầm đèn có một mình, vậy mầy có thấy cô đơn không?" Tao không trả lời. Bà ta nói: "Cô đơn mới chết."*
*Ngày 27. Tao viết — tay run quá. Chữ nguệch. Nhưng phải viết. Để người sau biết.*
*Ngày 28. Hôm nay thấy một người đàn ông lạ. Không phải hồn — người sống. Đi tới đền, ngồi một lát, nhìn đèn, rồi đi. Không nói.*
*Ngày 29. Không ai tới. Cả hồn cũng không. Một mình. Lạnh.*
*Ngày 30. Một tháng. Ba mươi ngày trong đền. Tao nhìn gương — thấy mặt già, mắt trũng, râu dài. Tao già bao nhiêu tuổi?*
Sổ tay Thạch kết thúc ở trang ba mươi. Những trang sau trống — chỉ còn dòng chữ cuối:
*Ngày 31. Tao thua.*
Huy gấp sổ. Mắt cay. Không phải khóc — là mắt khô, cay vì thức, vì khói nhang, vì dầu đèn.
— Mày thua rồi — Huy nói với Thạch, với người chết. — Nhưng tao sẽ không thua.
Giọng hắn vang trong đền trống. Ngoài sân, một tiếng cười khẽ. Huy biết đó là đứa trẻ.
— Mày nói ai không thua? — giọng đứa trẻ từ ngoài.
— Tao.
— Kỳ lần trước cũng nói vậy.
— Thằng Thạch?
— Ừ. Nó cũng bảo: "Tao sẽ không thua." Mà nó thua.
Huy cầm đèn, đi ra cửa. Đứa trẻ ngồi xổm ngoài sân, vẽ trên đất.
— Mày nghĩ tao thua?
— Ai biết. Mày khỏe hơn Thạch. Nhưng bà ta cũng mạnh hơn hồi đó.
— Bà ta mạnh lên?
— Mỗi ngày. Khe mỗi ngày rộng thêm. Mỗi lần mày mệt, khe rộng thêm. Mỗi lần mày mất ký ức, khe rộng. Mỗi lần mày sợ — khe rộng.
Huy ngồi xuống cạnh đứa trẻ.
— Có cách nào ngăn không?
— Tao không biết. Tao chỉ là hồn nhỏ.
— Mày biết Thạch viết gì trước khi chết không?
— Không.
— Tao đưa mày xem.
Huy mở sổ, chỉ trang ba mươi mốt. Đứa trẻ nhìn — mắt nó tối, không thể hiện phản ứng.
— Tao thua.
Đứa trẻ đọc to. Im lặng.
— Thạch viết vậy trước khi tắt thở — nó nói. — Tao thấy nó nằm bên bệ thờ, tay vẫn cầm bút. Mắt mở.
Huy rùng mình.
— Mày có muốn... đi? — hắn hỏi.
— Đi đâu?
— Đầu thai. Sang thế giới khác.
— Tao sợ. Ở đây quen rồi.
— Ở đây — trong đền — tối, lạnh, đói.
— Có mày cho nhang. Có Bảy, có bà Sáu. Có đồng.
— Có thể đi tốt hơn.
— Biết. Nhưng chưa. Khi nào mày... mày thua... tụi tao sẽ đi.
Huy im. Nhìn đứa trẻ. Đứa trẻ nhìn lại.
— Mày sợ hả? — nó hỏi.
— Một chút.
— Tốt. Người không sợ chết trước. Người sợ mới sống lâu.
Đứa trẻ đứng dậy. Tan.
Huy cầm đèn, vào trong. Trời sắp tối. Hắn đổ dầu thêm. Lau tim. Sắp xếp bàn thờ. Thắp nhang.
Tay trái tê dần.
Nhưng hắn còn nhiều ngày.
Ba mươi mốt ngày của Thạch — hắn sẽ hơn.
Bạn thấy chương này thế nào?