Chương 23: Mùi Thịt Thối
# Chương 23: Mùi Thịt Thối
Mùi thịt thối bốc lên từ dưới khe từ đầu tuần.
Ban đầu chỉ thoang thoảng, như ai đó để quên một miếng thịt ngoài nắng. Người làng đi qua còn tưởng chuột chết trong bụi tre. Nhưng rồi mùi nồng dần, đặc lại, như một bức tường vô hình bao trùm lấy xóm nhỏ.
Huy thức dậy, mùi đã tràn vào đền. Hắn đứng dậy, mở toang cửa. Gió thổi vào, nhưng không làm mùi bay đi. Ngược lại, gió đưa mùi vào sâu hơn.
Huy lấy khăn ướt bịt mũi. Hắn bước ra sân. Mặt trời đã lên, nhưng ánh nắng vàng nhạt, yếu ớt. Huy thấy mọi thứ nhòa nhoà, như nhìn qua một tấm kính mờ.
Tiếng người làng xôn xao ngoài đầu ngõ. Mấy người phụ nữ bu lại, khăn che mũi, nói chuyện rì rầm.
"Nhà mày có ngửi thấy không?"
"Thối quá. Từ hôm qua rồi. Tao không dám ra vườn."
"Chắc con chó nào chết dưới khe."
"Chó gì mà thối dữ vậy ba ngày không hết?"
Huy đi ra. Mọi người im bặt khi thấy hắn. Ở làng này, Huy là người giữ đền — người ta nể, nhưng cũng sợ. Họ không muốn dây vào những chuyện âm khí.
"Bà Sáu ơi, mùi này bao lâu rồi?" Huy hỏi.
"Ba hôm rồi cháu ạ. Hôm qua nhạt một tí, hôm nay nặng hơn."
Huy gật đầu. Hắn quay lại đền, lấy một nắm gạo, ít muối, một cây nhang. Hắn đi về phía khe. Người làng nhìn theo, không ai nói gì.
Bờ khe cách đền chừng hai trăm mét. Con đường đất nhỏ, hai bên cỏ dại mọc um tùm. Càng lại gần, mùi càng nồng. Huy phải bịt mũi, thở bằng miệng. Cổ họng đắng ngắt.
Khe Lớn — người làng gọi thế. Nó không thực sự là một con khe. Nó là một vết nứt trên mặt đất, sâu hun hút, miệng rộng độ ba mét. Hai bên bờ đất sụt lở, cỏ đen mọc chi chít. Nhìn xuống không thấy đáy — chỉ thấy một mảng tối đặc quánh, như một cái hố không đáy.
Huy dừng lại cách mép khe chừng năm mét. Hắn thấy rõ — có thứ gì đó nằm dưới đó. Một khối. Không rõ hình thù. Màu trắng nhờ nhờ, lẫn trong bóng tối.
Huy té muối xuống. Rắc từng nắm, đi vòng quanh miệng khe. Hắn rắc thêm một vòng gạo. Cuối cùng, hắn cắm nhang xuống đất, bên mép khe.
"Không biết là ai, là vật gì," Huy nói, giọng run. "Nhưng xin hãy yên. Tôi sẽ lo phần cúng bái."
Gió thổi qua. Cỏ lau rì rào. Từ dưới khe, một tiếng động vọng lên — không phải tiếng kêu, không phải tiếng thở dài. Nó giống tiếng một vật nặng trượt trên bùn.
Huy lùi lại. Tay hắn run bần bật. Hắn chưa sẵn sàng cho cái này. Những hồn đói đầu tiên — họ chỉ là những bóng mờ, những khao khát, những câu chuyện. Nhưng thứ này... thứ này có thịt. Có xác.
Huy quay lưng bỏ chạy.
Về đến đền, Huy đổ mồ hôi lạnh. Hắn ngồi thụp xuống bậc cửa, thở không ra hơi. Đứa trẻ đã ở sẵn trong đền, ngồi trên chiếc chiếu cũ, tay ôm đầu gối.
"Mày thấy rồi hả?" Đứa trẻ hỏi.
"Thấy."
"Mùi đó không phải của một xác chết."
Huy ngước lên. "Vậy là của gì?"
Đứa trẻ nhìn Huy, mắt đen không chớp. "Của một hồn đói đã biến thành thứ khác."
"Thứ gì?"
"Người làng gọi là xác bò. Hồn đói không chỉ đói thức ăn. Khi đói quá, chúng ăn nhau. Hồn mạnh nuốt hồn yếu. Cơ thể chúng kết lại, tạo thành một khối."
"Giống như..."
"Như một cơ thể lớn, làm bằng trăm cơ thể nhỏ. Mỗi phần tử là một con người từng sống."
Huy rùng mình. Hắn nhớ lại khối trắng nhờ dưới khe. Nó không có tay, không có chân. Nó chỉ là một khối, phập phồng như thở.
"Nó đang lớn lên," đứa trẻ nói. "Khi nó đủ lớn, nó sẽ trồi lên."
"Để làm gì?"
"Để ăn."
Hai tiếng "để ăn" rơi xuống như một tảng đá trong lòng Huy. Hắn siết chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay.
"Làm sao ngăn nó?"
Đứa trẻ lắc đầu. "Tao không biết. Tao chỉ là một đứa trẻ chết đói. Tao không phải thầy cúng."
Huy đứng lên. Hắn đi vòng quanh đền, tay xoa thái dương. Đầu hắn nhức như búa bổ.
"Mùi thịt thối," Huy lẩm bẩm. "Mùi thịt thối. Nó phải thối để che giấu cái gì?"
Đứa trẻ không trả lời. Nó biến mất, như mọi khi.
Huy ra sân. Ông Trung đến. Huy nhìn ông — người đàn ông già nua, gầy còm, mắt trũng sâu. Mỗi lần gặp, ông Trung lại gầy thêm. Hôm nay ông mặc áo dài đen, tay cầm một xâu tiền âm phủ.
"Huy," ông Trung nói, giọng khản. "Tao nghe mùi rồi."
"Ông biết thứ đó không?"
"Biết. Xác hỗn hợp."
"Xác hỗn hợp?"
"Khi hồn đói quá nhiều, không đủ thức ăn, chúng ăn nhau. Hồn này không tan biến — chúng kết dính. Thành một khối. Càng lớn càng nguy hiểm."
Ông Trung ngồi xuống. Huy thấy tay ông run — không phải vì lạnh. Ông Trung cũng sợ.
"Tao đã thấy một lần, năm tao còn trẻ. Ở làng bên. Xác hỗn hợp trồi lên, nuốt chửng cả một gia đình. Phải mời thầy cao tay mới dẹp được."
"Giờ mình làm gì?"
Ông Trung lắc đầu. "Tao không biết. Tao đã già. Phép của tao không còn mạnh. Nhưng..."
Ông lấy từ túi áo ra một chiếc lục lạc bằng đồng, đã cũ rỉ. Ông lắc nhẹ — tiếng leng keng khô khốc.
"Đây là lục lạc của thầy tổ. Tao giữ suốt ba mươi năm. Hôm nay đến lúc dùng."
"Làm gì với nó?"
"Đêm nay tao sẽ xuống khe. Mày giữ đèn. Nếu lửa cháy, tao sống. Nếu lửa tắt..."
Huy nuốt nước bọt. "Đừng. Đừng xuống đó."
"Phải xuống. Nếu không, xác hỗn hợp lớn đến một lúc nào đó sẽ trồi lên làng. Mày muốn làng chết hết sao?"
Huy nhìn ông Trung. Ông già, yếu, nhưng mắt ông quyết liệt. Một sự quyết tâm của người biết mình sắp chết.
"Để tôi xuống."
"Mày?" Ông Trung cười khô. "Mày còn trẻ. Mày còn việc phải làm."
"Việc gì?"
"Giữ đèn."
Huy không nói được gì. Hắn nắm chặt tay ông Trung. Tay ông già nua, gân guốc, lạnh. Nhưng ấm áp.
"Tôi sẽ giữ."
"Tao biết."
Ông Trung đứng dậy. Hắn đi về phía khe, lưng còng, từng bước chậm rãi. Bóng ông đổ dài trên mặt đất, rồi mờ dần trong ánh chiều tà.
Huy đứng trước đền, tay cầm chiếc lục lạc. Hắn lắc. Leng keng. Một âm thanh nhỏ, nhưng vang vọng mãi trong đầu.
Đêm xuống. Mùi thịt thối vẫn còn. Huy ngồi bên đèn, tay trên bấc lửa. Hắn nhìn về phía khe, nơi ông Trung đã đi. Tối om. Im lặng.
Rồi một tiếng lục lạc vọng lên từ dưới lòng đất.
Leng keng.
Một lần. Hai lần. Rồi im.
Huy nín thở. Hắn đếm từng giây. Mười giây. Ba mươi giây. Một phút.
Leng keng. Lần nữa. Nghe xa hơn. Sâu hơn.
Đèn dầu chập chờn. Huy vội vàng điều chỉnh bấc. Ngọn lửa nhỏ lại, rồi bùng lên.
"Giữ đèn," Huy thì thầm. "Giữ."
Đêm dài vô tận. Huy không dám rời mắt khỏi ngọn lửa. Mỗi lần đèn chập chờn, lòng hắn lại thắt lại.
Gần sáng, tiếng lục lạc tắt hẳn.
Huy ngồi chờ. Một giờ. Hai giờ. Mặt trời lên. Ông Trung không trở về.
Huy biết — ông Trung đã ở lại dưới khe.
Huy đứng lên, cầm một nén nhang, thắp lên bàn thờ. "Ông yên nghỉ. Tôi sẽ giữ lời."
Nước mắt chảy dài trên má. Huy không lau. Hắn để mặc.
Mùi thịt thối vẫn còn, nhưng nhẹ bớt. Xác hỗn hợp chưa bị tiêu diệt. Nó ngủ, nhưng chưa chết.
Huy thắp thêm ba nén nhang. Hắn ngồi xuống, nhìn về phía khe, lòng nặng trĩu.
Bạn thấy chương này thế nào?