Chương 24: Đám Ma Giữa Đồng
# Chương 24: Đám Ma Giữa Đồng
Sáng hôm sau, làng thức dậy trong không khí nặng nề. Mùi thịt thối đã giảm, nhưng chưa hết. Người ta ra đồng, ra chợ, nhưng mắt nhìn nhau, không ai nói về chuyện hôm qua.
Huy dậy sớm, mặt mũi bơ phờ. Hắn không ngủ. Đèn cháy suốt đêm, Huy không dám chợp mắt.
Huy ra sân. Sương sớm mờ mịt. Gió nhẹ, se lạnh. Những bụi tre dọc làng xào xạc.
Rồi Huy thấy nó.
Một đoàn người đi giữa đồng. Họ đi theo hàng dọc, chậm rãi. Trên vai họ khiêng một chiếc quan tài bằng tre. Quan tài thô sơ — bốn thanh tre ghép lại, không sơn, không phủ vải. Người đi trước tay cầm lá cờ tang trắng. Người đi sau cầm bát hương, khói bay lên loãng trong sương.
Nhưng không có ai mặc đồ tang. Không có tiếng khóc. Không có tiếng tụng kinh.
Huy nheo mắt nhìn. Một đoàn ma, nhưng không có người sống.
Huy chạy ra ngoài. Hắn đứng bên vệ đường, nhìn đoàn người tiến qua. Họ mặc quần áo nâu, màu của người nông dân, nhưng nâu nhòa, úa tàn. Chân họ đi không để lại dấu trên mặt đất. Gương mặt họ — không có gương mặt. Chỉ là những mảng trơn nhẵn, không mũi không mắt.
Huy đứng im. Tay hắn siết chặt. Hắn biết đây là gì.
Đám ma hồn. Hồn những người chết trẻ, chưa kịp về với tổ tiên. Họ lang thang, mang theo quan tài của mình.
Đoàn người đi ngang qua đền. Họ không nhìn Huy. Họ không dừng. Họ cứ đi, tiến về phía khe.
Huy bước theo. Hắn không biết tại sao mình làm vậy, nhưng chân hắn cứ bước.
Đoàn người đến bờ khe. Họ dừng lại. Người cầm cờ tang cắm lá cờ xuống đất. Người khiêng quan tài đặt quan tài xuống. Rồi họ đứng yên, vòng quanh chiếc quan tài, như một nghi lễ không lời.
Huy đứng cách xa, nấp sau bụi tre. Tim hắn đập nhanh. Mồ hôi chảy ròng ròng.
Từ dưới khe, một bóng đen trồi lên. Xác hỗn hợp. Hôm nay nó lớn hơn hôm qua. Nó nhô một phần lên khỏi mép khe, nhìn về phía quan tài.
Rồi nó nói.
"Những người chết trẻ, không tên, không tuổi. Các ngươi về với ta. Ta sẽ cho các ngươi trở thành một phần của ta."
Giọng nó không phát ra từ miệng — nó dội thẳng vào đầu Huy, vang vọng như tiếng chuông.
Đoàn người — những hồn ma — đứng yên. Rồi từng người một, họ bước về phía xác hỗn hợp. Người đầu tiên chạm vào nó, tan ra như khói, hòa vào khối thịt lớn. Người thứ hai, người thứ ba. Từng người một, họ biến mất.
Huy muốn la lên. Muốn chạy ra ngăn lại. Nhưng chân hắn không nhúc nhích.
"Các ngươi không còn cô đơn nữa," xác hỗn hợp rít lên. "Các ngươi là một phần của ta. Ta là trăm người. Ta là ngàn người. Ta là tất cả."
Chiếc quan tài tre bị mở ra. Từ trong quan tài, một hồn ngồi dậy — một cô gái trẻ, tóc dài, áo trắng. Mặt cô ta trắng bệch, môi tím tái. Cô ta mở mắt: hai hốc mắt sâu hoắm, không có nhãn cầu.
Cô ta nhìn về phía Huy.
"Anh có thể cứu tôi không?" Giọng cô ta như tiếng gió.
Huy mở miệng, không thành lời.
"Cứu tôi," cô ta nói lại. "Tôi không muốn bị nuốt."
Xác hỗn hợp quay về phía Huy. Những cái miệng mở ra trên bề mặt khối thịt — hàng chục cái miệng, không răng, chỉ là những lỗ đen — và chúng đồng thanh nói: "Ngươi không thể cứu nó."
Huy lùi lại. Hắn ngã xuống đất. Mông đập xuống nền đất cứng. Hắn bò lui, tay chân run rẩy.
Cô gái vươn tay về phía Huy. Tay cô ta dài ra, xuyên qua không khí. Những ngón tay trắng nhợt, lạnh lẽo, sắp chạm vào mặt Huy.
Một tiếng lục lạc vọng ra từ trong đền.
Leng keng.
Tất cả dừng lại.
Cô gái rụt tay về. Xác hỗn hợp thu mình vào trong khe. Những cái miệng tắt dần.
Huy quay đầu nhìn về phía đền. Đứa trẻ đứng trước cửa, tay cầm chiếc lục lạc mà ông Trung để lại. Nó nhìn Huy, mắt không cảm xúc.
"Vào đi," đứa trẻ nói. "Đêm nay chúng không làm gì mày được."
Huy chạy về đền. Hắn ôm lấy đứa trẻ. Nó nhỏ, gầy, lạnh. Nhưng nó tồn tại. Huy khóc.
"Mày có thể thấy chúng," đứa trẻ nói. "Mày có thể nghe chúng. Mày có thể chạm vào chúng. Mày gần với chúng hơn bất kỳ người giữ đèn nào tao từng thấy."
"Tao không muốn."
"Mày không có lựa chọn."
Huy lau nước mắt. Hắn nhìn ngọn đèn dầu. Nó đã cháy suốt từ ngày ông Trung giao cho hắn. Nay hắn hiểu — ngọn lửa không chỉ sáng, nó là ranh giới. Giữa sống và chết. Giữa thực và ảo. Giữa người và hồn.
"Xác hỗn hợp đang nuốt những hồn chết trẻ. Nó càng lớn, càng mạnh. Nó sẽ ra ngoài. Nó sẽ ăn người sống."
Huy nhìn đứa trẻ. "Mày biết cách diệt nó không?"
"Không có cách diệt. Chỉ có cách phong ấn."
"Phong ấn thế nào?"
Đứa trẻ im lặng. Một lúc sau, nó nói: "Cần người sống làm mồi."
Huy sững người.
"Người sống tình nguyện đi vào trong nó, làm điểm tựa để phong ấn từ bên trong."
"Giống ông Trung?"
Đứa trẻ gật đầu.
"Ông Trung đã đi vào trong nó?"
"Phải. Ông mang lục lạc vào. Ông tạm phong nó. Nhưng chỉ được một thời gian."
"Bao lâu?"
"Không ai biết."
Huy nhìn ra ngoài. Màn đêm đã buông. Trăng lên, nhưng bị mây che. Đồng làng tối om. Phía khe, không có gì động đậy.
"Tao sẽ vào," Huy nói.
"Mày không được."
"Tại sao?"
"Mày còn phải giữ đèn. Đèn tắt, mọi thứ kết thúc."
Huy nhìn đứa trẻ. Nó nói như một người già, không phải một đứa bé.
"Ai sẽ phong ấn?"
Đứa trẻ không trả lời. Nó nhìn xuống tay mình, rồi ngước lên nhìn Huy.
Huy hiểu.
Đêm đó, Huy không ngủ. Hắn ngồi bên đèn, hắn nhìn ngọn lửa vàng ấm. Hắn nhớ từng ngày từ khi nhận nhiệm vụ, từng hồn ma đã gặp, từng lời dặn dò của ông Trung.
Huy thắp nhang, khấn vái. Hắn cầu xin trời đất, thần thánh, tổ tiên phù hộ. Hắn cầu cho làng được yên. Cầu cho đèn đừng tắt.
Ngoài đồng, đám ma không còn nữa. Nhưng Huy biết — đoàn người ấy đã tan vào xác hỗn hợp. Họ là một phần của nó. Và một ngày nào đó, nó sẽ dùng sức mạnh của họ để phá vỡ phong ấn của ông Trung.
Huy sờ tay lên miếng vải đỏ người lạ để lại, dán trên cột. Nó còn đó, vẫn đỏ, vẫn ấm.
***
Năm ngày sau cái đêm ấy, Huy vẫn chưa hết bàng hoàng. Hắn thường đứng nhìn ra cánh đồng, nhìn con đường đất nơi đoàn ma đã đi qua. Không ai nhắc đến chuyện đó. Người làng không thấy gì. Họ cày, họ cấy, họ đi chợ — như thể đám ma giữa đồng chưa từng tồn tại.
Nhưng Huy thấy. Mỗi đêm hắn nhắm mắt lại thấy những khuôn mặt không mũi không mắt. Thấy đôi tay trắng nhợt của cô gái vươn về phía hắn.
Huy không kể cho ai. Kể cho ai bây giờ? Ông Trung đã mất. Trần Thị Huyền — hồn ma già — thỉnh thoảng hiện ra, nhưng bà ta không nói gì. Bà chỉ nhìn Huy, mắt buồn thiu.
"Hồn đói càng lúc càng nhiều," Huy nói với đứa trẻ.
Đứa trẻ ngồi im, không trả lời. Nó biết. Nó biết rõ hơn ai.
Một buổi sáng đầu thu, khi sương tan, mặt trời lên, Huy thấy một dải khói mờ mờ bay lên từ khe. Không phải khói lửa. Một thứ khói xám xịt, lờ lờ, như những linh hồn đang bay lên.
Huy thắp nhang. Hắn cắm nhang xuống bát, nhìn khói nhang quyện với thứ khói xám.
"Xin các vị hãy yên," Huy thì thào. "Tôi ở đây. Tôi không bỏ làng. Tôi không bỏ các vị."
Khói xám dừng lại. Rồi từ từ, nó tan đi.
Huy thở phào. Hắn biết — mình vẫn còn được lắng nghe. Dù mất màu, dù mất bóng, dù sắp mất ký ức — nhưng các hồn vẫn nghe hắn.
Huy bước ra ngoài, nhìn về cánh đồng bạt ngàn. Lúa chín vàng — nhưng Huy chỉ thấy một màu xám nhạt. Gió thổi qua, sóng lúa cuộn lên. Đám ma không còn nữa.
Nhưng Huy biết, dưới kia, dưới lòng đất, chúng vẫn đợi.
Bạn thấy chương này thế nào?