Chương 25: Huy Mất Màu
# Chương 25: Huy Mất Màu
Từ hôm đám ma giữa đồng, Huy không còn thấy màu sắc nữa.
Hắn mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cây thị — trước kia còn xanh sẫm, rêu mốc trên thân cây còn xanh rì — giờ chỉ là một mảng tối lờ mờ. Mặt trời mọc, một vùng sáng lớn dần trên nền trời, nhưng không hồng, không đỏ, không vàng. Chỉ sáng và tối.
Huy ngồi dậy, đưa hai bàn tay ra trước mặt. Da hắn xám ngoét. Những đường gân trên mu bàn tay nổi rõ, xanh đen. Huy nghĩ: "Đây là màu gì nhỉ? Màu của người sống hay màu của người chết?"
Hắn nhìn quanh gian đền. Bàn thờ, bát nhang, đèn dầu, tượng phật — tất cả chìm trong một thứ ánh sáng đơn sắc, như nhìn qua một lớp kính đen trắng.
Huy cười. Một nụ cười khô khốc.
"Thế là hết màu."
Huy ra ngoài. Những bước chân trên nền đất vang lên tiếng lộp bộp. Đất ẩm, mềm, nhưng Huy không cảm nhận được rõ nữa — mọi cảm giác trở nên mờ nhạt.
Đứa trẻ đã đợi sẵn ở gốc thị. Nó ngồi dưới gốc, tay chơi đùa với một chiếc lá. Chiếc lá khô, Huy thấy rõ — nhưng không thấy màu nâu. Chỉ thấy xám.
Nó ngước nhìn Huy. "Mất màu rồi hả?"
"Ừ."
"Mất màu là bước đầu. Sau đó mất bóng. Rồi mất cảm giác. Rồi không ai thấy mày nữa."
Huy ngồi xuống bên đứa trẻ. Hắn thấy mệt. Cả thân thể rã rời.
"Mất bóng rồi."
Đứa trẻ nhìn Huy chăm chú. "Khi nào?"
"Hôm kia."
"Trước khi mất màu à?"
"Đúng."
Đứa trẻ nhíu mày. "Không bình thường. Thường mất màu trước, mất bóng sau."
Huy nhún vai. "Tao không bình thường."
"Không. Mọi người giữ đèn đều mất dần đi. Nhưng mày mất nhanh hơn. Có thể vì mày còn trẻ. Có thể vì hồn đói quá mạnh."
Huy không trả lời. Hắn nhìn lên bầu trời xám xịt. Mây đen kéo đến. Sắp mưa.
Huy đứng dậy, đi vào đền. Hắn với tay lấy chai dầu, đổ thêm vào đèn. Động tác quen thuộc, như hắn đã làm hàng trăm lần. Mỗi ngày dầu đều cạn, hắn đều đổ thêm. Cứ thế. Cứ thế.
Nhưng hôm nay, khi đổ dầu, tay hắn run. Một giọt dầu đổ ra ngoài bát. Huy lấy giẻ lau. Tay hắn lạnh ngắt.
Hắn ngồi xuống. Hắn cố gắng nhớ lại màu xanh của lá, màu đỏ của nắng chiều. Hắn cố giữ lại trong ký ức. Nhưng hình ảnh đã phai. Như một bức ảnh cũ để lâu dưới ánh mặt trời — những màu sắc mờ dần, chỉ còn lại những đường nét mơ hồ.
Huy khóc không thành tiếng. Giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay, nhưng hắn không thấy mặn.
Buổi trưa, bà Sáu mang cơm đến. Bà đặt mâm lên bàn, nhìn Huy.
"Huy, mặt mày nhợt nhạt quá. Có ốm không?"
Huy lắc đầu. "Cháu không sao."
"Màu sắc mắt cháu kỳ quá. Tròng đen cứ nhạt dần."
Huy giật mình. Hắn chạy ra giếng, cúi nhìn mặt nước. Trong nước, đôi mắt hắn — thay vì đen, chúng đã chuyển thành màu xám nhạt, gần như trắng. Hai con ngươi mờ nhòa.
"Mắt cháu," Huy run run sờ lên mặt mình.
Bà Sáu đi ra, nhìn Huy. Bà im lặng một lúc, rồi nói: "Hồi tao còn nhỏ, có một người giữ đền ở làng bên. Cũng thế. Mắt chuyển màu, rồi mờ dần. Rồi một ngày, ổng biến mất."
"Biến mất?"
"Ừ. Không ai thấy ổng nữa. Đền thì vẫn còn, đèn thì vẫn sáng. Nhưng ổng đi đâu — không ai biết."
Huy nuốt nước bọt. Cổ họng hắn khô rang.
"Cháu cũng sắp biến mất," Huy thì thầm.
Bà Sáu không nghe thấy, hoặc bà làm như không nghe. Bà quay vào dọn mâm.
Huy ngồi trước mâm cơm. Cơm trắng, canh cua, rau luộc. Huy cầm đũa, gắp một miếng rau bỏ vào miệng. Không thấy mùi vị. Cũng không thấy màu sắc. Huy nhai, nuốt, chỉ để cho cơ thể sống.
"Cháu có thể nhờ ai?" bà Sáu hỏi.
"Hỏi ai?"
"Thầy cúng. Thầy pháp. Có người trong làng quen một thầy ở tỉnh..."
Huy lắc đầu. "Chuyện này không ai giúp được."
Bà Sáu thở dài. Bà ngồi xuống, nhìn Huy. Ánh mắt bà buồn, như nhìn một người sắp ra đi.
"Tao đã sống ở làng này bảy mươi năm. Tao thấy nhiều người giữ đèn. Ai cũng ra đi. Có người ra đi yên ổn, có người ra đi không trọn vẹn."
"Cháu sẽ ra đi thế nào?"
Bà Sáu không trả lời. Bà đứng lên, thu dọn mâm. Ở cửa, bà ngoảnh lại: "Còn sống ngày nào, sống trọn ngày đó, cháu ạ."
Bà Sáu đi rồi. Huy một mình trong đền. Hắn tắt đèn — không, hắn không tắt, hắn chỉ vặn bấc xuống cho đèn sáng yếu hơn. Ngọn lửa nhỏ lại, gần như tàn. Nhưng vẫn sáng.
"Mất màu sắc," Huy lẩm nhẩm. "Mất bóng. Sắp mất cảm giác. Rồi mất luôn bản thân."
Đứa trẻ xuất hiện bên cạnh. "Mày sợ không?"
"Không còn cảm giác để sợ nữa rồi."
"Mày nói dối."
Huy quay sang nhìn đứa trẻ. Nó nhìn Huy, mắt nó đen láy, đen hơn màn đêm.
"Tao biết mày sợ," đứa trẻ nói. "Nhưng mày sợ đúng. Vì mày sắp mất một thứ quan trọng hơn màu sắc."
"Cái gì?"
"Ký ức. Khi người giữ đèn mất hết màu sắc, họ quên."
Huy sững người. "Quên?"
"Quên quá khứ của mình. Quên tại sao mình đến đây. Quên mặt người thân. Rồi quên luôn tên mình."
Huy nhớ lại. Những ngày gần đây, hắn thường lơ mơ, không nhớ nổi mình vừa làm gì. Có lúc hắn đứng giữa đền, không biết tay đang cầm cái gì.
Đứa trẻ nắm tay Huy.
"Mày sắp quên. Nhưng tao sẽ nhắc. Khi mày quên tên mày, tao sẽ gọi tên mày. Khi mày quên tại sao mày ở đây, tao sẽ nói."
Huy nhìn đứa trẻ. "Vì sao mày làm vậy?"
"Vì mày là người đầu tiên nói chuyện với tao. Vì mày cho tao cơm ăn. Vì mày không sợ tao."
Huy cười. Nụ cười nhẹ, nhưng từ tận đáy lòng.
"Tao sẽ không quên mày."
"Chưa chắc," đứa trẻ nói. "Nhưng tao sẽ không quên mày."
Bên ngoài, trời đổ mưa. Những hạt mưa rơi xuống, lộp độp trên mái ngói. Huy đứng lên, ra ngoài đứng dưới mưa. Nước mưa lạnh buốt, nhưng Huy không thấy lạnh. Hắn mất cảm giác rồi.
Huy ngửa mặt lên trời. Mưa rơi vào mắt hắn, vào miệng hắn. Huy mình nhẹ bẫng, như sắp tan biến vào màn mưa.
Đứa trẻ đứng ở cửa nhìn ra. Nó không nói gì.
"Tên tao là Huy," Huy nói với chính mình. "Tao là Huy. Tao là người giữ đèn."
***
Huy ngồi trước đền suốt đêm. Mưa đã tạnh, trăng nhô lên sau mây. Một vầng trăng mờ ảo, Huy thấy nó chỉ như một đốm sáng trên nền trời đen.
Hắn nhìn tay mình. Những ngón tay gầy guộc, xương xẩu. Da như giấy bọc xương. Huy không còn nhận ra mình nữa.
Huy đi vào đền, mở cuốn sổ cũ. Cuốn sổ của những người giữ đèn trước. Những dòng chữ viết tay, nét mực đã mờ. Huy đọc, cố gắng hiểu. Nhưng nhiều trang đã bị mối mọt, mực nhòe, không đọc được.
Một trang cuối, Huy đọc được vài chữ:
"Người giữ đèn mất màu là bước đầu. Bước hai là mất bóng. Bước ba là mất tiếng nói. Bước bốn..."
Chữ bị mờ, không đọc tiếp được. Huy lật trang sau. Trống.
Huy gấp sổ lại. Hắn biết mình đang ở bước nào. Mất màu. Mất bóng. Huy sờ lên cổ họng. Tiếng nói của hắn vẫn còn. Nhưng mỗi ngày hắn thấy mình nói ít hơn. Có những lúc hắn mở miệng, nhưng không có âm thanh nào thoát ra.
Huy đi ra sân. Đứa trẻ ngồi bên gốc thị, tay vẽ trên mặt đất. Những đường vẽ ngoằn ngoèo, như mặt người.
Đứa trẻ ngước lên: "Mày từng có một gia đình, đúng không?"
Huy nhíu mày. Hắn cố gắng nhớ. Một khuôn mặt đàn bà. Một đứa trẻ khác. Một căn nhà nhỏ. Nhưng tất cả mờ nhạt, như nhìn qua làn sương.
"Tao... không nhớ rõ."
"Mày quên rồi."
"Phải."
"Mày có muốn nhớ lại không?"
Huy nhắm mắt. Cố gắng tập trung. Một mùi bếp lửa, một bóng người ngồi bên khung cửi, tiếng trẻ con cười. Nhưng tất cả chỉ là những mảnh ghép rời rạc, không tạo thành bức tranh hoàn chỉnh.
Không. Huy không thể nhớ nổi khuôn mặt vợ mình nữa.
Huy khóc, nước mắt lăn dài. Những giọt nước mắt cuối cùng.
Đứa trẻ ôm lấy Huy. Nó nhỏ, nhưng vòng tay nó chặt.
Bạn thấy chương này thế nào?