Chương 29: Rì Rào Dưới Khe
# Chương 29: Rì Rào Dưới Khe
Tiếng rì rào từ dưới khe không dứt.
Đã ba ngày nay, bất kể sáng, trưa, chiều, tối, cái âm thanh ấy cứ văng vẳng. Nó như tiếng suối chảy, nhưng trầm hơn, nặng hơn. Nó rung lên trong lòng đất, truyền qua nền đền, qua bàn chân Huy.
Huy ra bờ khe, nằm sấp xuống, áp tai xuống đất. Lạnh. Mùi đất ẩm. Rồi tiếng rì rào hiện rõ: không phải nước, không phải gió. Nó là tiếng thì thầm.
Hàng trăm giọng nói thì thầm cùng lúc.
Huy nhắm mắt, cố tập trung. Rồi từ trong ma trận âm thanh, hắn nghe được một giọng — rõ ràng, cất lên từ đám đông.
"Huy ơi, xuống đây chơi."
Huy giật mình, mở mắt. Nhìn quanh, không thấy ai. Chỉ có đứa trẻ ngồi cách đó vài mét, nhìn hắn.
"Mày nghe thấy à?" đứa trẻ hỏi.
"Ừ."
"Nó gọi mày."
"Ai gọi?"
"Xác hỗn hợp. Nó biết tên mày. Nó biết mày là người giữ đèn. Nó muốn mày xuống."
Huy áp tai xuống đất lần nữa. Lần này giọng rõ hơn:
"Huy, tao đói. Mày cho tao ăn đi. Mày cho tất cả ăn, sao không cho tao?"
Giọng đứa trẻ. Nhưng không phải giọng đứa trẻ bên cạnh hắn. Giọng một đứa trẻ khác. Nghe quen quen.
"Giọng đó..."
"Giọng của tao," đứa trẻ bên cạnh nói. "Khi tao còn sống."
Huy quay phắt lại. "Mày?"
Nó gật. "Xác hỗn hợp nói bằng giọng của những hồn nó nuốt. Nó nuốt tao trước khi mày đến."
"Nhưng mày vẫn ở đây."
"Phần lớn hồn tao ở đây, với mày. Nhưng một phần, một mảnh nhỏ, bị nó nuốt khi tao chết sát khe."
Huy sờ lên mặt đất. Nền đất rung lên nhẹ, như một trái tim đang đập dưới lòng đất.
"Làm sao giải thoát phần đó của mày?"
"Không ai giải thoát được. Trừ khi xác hỗn hợp bị tiêu diệt."
Huy ngồi dậy. Hắn nhìn xuống lòng khe tối om. Một luồng khí lạnh bốc lên, thổi vào mặt hắn. Huy không rùng mình. Hắn đã mất cảm giác với lạnh.
"Nó càng ngày càng mạnh," đứa trẻ nói. "Mỗi ngày nó nuốt thêm hồn. Mỗi ngày nó lớn thêm."
"Tao có thể xuống đó không?"
Đứa trẻ nhìn Huy, mắt mở to. "Mày điên rồi."
"Tao nói thật."
"Xuống đó, mày sẽ bị nuốt. Như tao. Như ông Trung. Như tất cả."
"Ông Trung xuống đó mà."
"Ông Trung xuống với lục lạc. Ông mang phép thuật. Ông là thầy cúng. Còn mày?"
Huy im lặng. Hắn không có phép thuật. Hắn chỉ có ngọn đèn, có bàn tay, có trái tim. Nhưng hắn có một thứ mà ông Trung không có.
"Có khi nó muốn gặp tao."
"Tại sao?"
"Vì tao cho nó ăn."
Đứa trẻ không hiểu. Huy giải thích: "Xác hỗn hợp nuốt hồn, nhưng hồn bị nuốt vẫn còn ý thức. Họ vẫn đói. Họ vẫn muốn ăn. Tao nấu cháo cho hồn — nó biết. Nó muốn món cháo đó."
"Mày định nấu cháo đổ xuống khe?"
Huy lắc đầu. "Không. Tao định đem cháo xuống đó."
"Mày không thể."
"Tao có thể. Nếu tao xuống, mang theo cháo, nó sẽ không nuốt tao ngay. Nó muốn ăn trước."
Đứa trẻ lo lắng nhìn Huy.
"Mày sẽ chết."
"Tao sắp chết rồi. Mất màu, mất bóng, sắp mất ký ức. Còn mấy ngày nữa đâu."
"Vậy thì cứ sống nốt những ngày còn lại."
"Để làm gì? Trong khi xác hỗn hợp vẫn lớn, vẫn nuốt hồn? Làng vẫn nguy hiểm?"
Huy đứng dậy. Hắn đi về phía đền, vào nhà bếp. Hắn vo gạo, nấu một nồi cháo đặc biệt. Hắn bỏ thêm muối, thêm hành khô. Cháo chín, hắn để nguội.
Huy lấy một cái nồi đất, đổ cháo vào, đậy kín. Hắn vác nồi ra khe.
Trời đã về chiều. Mặt trời xuống thấp, nhuộm đỏ cả vùng trời — nhưng Huy chỉ thấy tối dần. Hắn đứng trên bờ khe, nhìn xuống.
"Hồn hỗn hợp," Huy gọi to. "Tao có cháo đây."
Tiếng rì rào dừng bặt.
Bầu không khí im phăng phắc. Huy đứng yên, tay ôm nồi cháo.
Một lúc lâu sau, từ dưới khe, một giọng nói vọng lên. Giọng ông lão thầy cúng hôm trước. Giọng ông Trung. Giọng những đứa trẻ. Tất cả hòa vào nhau.
"Cháo... thơm quá."
Huy bế nồi cháo, từ từ leo xuống bờ khe. Đứa trẻ đứng trên bờ nhìn theo, mắt lo lắng. Nó muốn chạy theo, nhưng chân nó dính chặt.
"Huy, đừng xuống."
Huy không quay đầu. Hắn cứ đi. Bàn chân lún trong bùn. Mùi đất, mùi rêu, mùi thối xộc lên. Càng xuống sâu, trời càng tối.
Dưới đáy khe, mặt đất ẩm ướt, lạnh toát. Huy đứng trong bóng tối. Đèn trên kia không rọi xuống được. Huy mò mẫm, đặt nồi cháo xuống.
Hắn nghe thấy tiếng động quanh mình. Những cái bóng di chuyển, sột soạt. Những hơi thở lạnh lẽo phả vào mặt hắn.
"Ăn đi," Huy nói.
Hắn không thấy gì. Nhưng hắn nghe thấy tiếng húp, tiếng cháo trôi vào cổ họng, tiếng thở dài mãn nguyện.
Huy ngồi xuống. Hắn nhắm mắt. Xung quanh, hồn đói ăn cháo. Một lúc sau, một bàn tay bằng thịt — không phải hồn — chạm vào vai Huy.
"Ngươi tốt," một giọng nói từ trong lòng đất. "Ngươi thực sự mang cháo xuống."
Huy mở mắt. Trong bóng tối, một khuôn mặt từ từ hình thành. Khuôn mặt của mọi hồn, của không hồn nào. Mắt nó đen, miệng nó rộng, da nó xám.
"Tao muốn ngươi xuống thường xuyên," nó nói. "Mang đồ ăn cho tao. Cho tất cả."
Huy nhìn xác hỗn hợp. "Được. Nhưng ngươi phải hứa."
"Như một điều kiện? Ngươi dám đặt điều kiện với ta?"
"Tao hứa mang cháo. Ngươi hứa không trồi lên làng. Hợp tác."
Xác hỗn hợp cười. Tiếng cười vang vọng, rung chuyển cả lòng khe.
"Ngươi thú vị, người giữ đèn ạ. Được. Ta không cần lên làng. Ở đây có cháo, có hồn, có ngươi. Ta đồng ý."
Huy thở phào. Hắn vươn tay. Xác hỗn hợp nhìn tay hắn, rồi nắm lấy. Một bàn tay lạnh ngắt, nhớp nháp, ghê rợn. Nhưng Huy không rụt.
"Mai tao lại xuống."
"Ừ. Mai."
Huy leo lên. Khi lên đến mặt đất, trời đã tối hẳn. Đứa trẻ chạy đến ôm chầm lấy Huy.
"Tao tưởng mày chết rồi."
"Hợp tác rồi."
"Hợp tác? Với xác hỗn hợp?"
Huy gật, nhìn về phía đền, nơi ngọn đèn vẫn cháy sáng.
"Tao đã nói chuyện với nó."
***
Sau cuộc nói chuyện với xác hỗn hợp, Huy lên bờ, ngồi thở. Mặt hắn nhợt nhạt. Mồ hôi lạnh ướt lưng.
"Có ổn không?" đứa trẻ hỏi.
"Tạm."
"Nó có nói gì thêm không?"
"Nó bảo mai quay lại. Mang thêm cháo."
Đứa trẻ nhìn Huy nghi ngờ. "Mày không định xuống đó mỗi ngày chứ?"
Huy im lặng. Câu trả lời hiện rõ trên mặt hắn.
"Trời ơi," đứa trẻ ôm đầu. "Mày sẽ chết."
"Chết từ từ hay chết nhanh cũng là chết. Ít nhất tao có ích."
Huy đứng dậy, phủi đất trên quần áo. Hắn đi lên đền, đổ thêm dầu. Đèn cháy sáng bất thường. Huy nhìn ngọn lửa — nó vàng, nhưng ở viền lửa có một vệt xám nhỏ. Huy dụi mắt. Không, hắn không thấy nhầm. Ngọn lửa có vệt xám.
"Đèn bị ảnh hưởng," Huy nói.
Đứa trẻ nhìn theo. "Âm khí từ khe quá nặng."
"Tao phải làm gì?"
"Tìm cách hóa giải. Mày phải mang dương khí vào đền. Nhiều hơn."
Huy nhìn quanh. Dương khí — ở làng này, thứ gì có dương khí? Người sống. Nhưng người sống sợ đền. Chỉ còn bà Sáu.
"Bà Sáu."
"Phải. Bà Sáu là người giàu dương khí nhất làng bây giờ. Bà sống lâu, ăn uống điều độ, không sợ ma. Nhưng mày cần nhiều người hơn."
Huy gật. Hắn đi ra đầu làng, từng nhà, gõ cửa.
Người làng mở cửa, ngạc nhiên. Họ không quen thấy người giữ đền đi gõ cửa.
"Huy, có chuyện gì?"
"Tôi nhờ mọi người một việc. Mỗi ngày, dành ra mười phút đến ngồi trước đền. Không cần vào trong. Chỉ ngồi ngoài sân. Nói chuyện, hút thuốc, uống nước — càng lâu càng tốt."
Người làng nhìn nhau, khó hiểu. Nhưng họ gật đầu. Với họ, Huy không phải người thường. Họ tin hắn.
Từ hôm đó, mỗi ngày, một vài người làng ra ngồi trước đền. Họ nói chuyện, họ nhai trầu, họ phơi lúa. Dương khí dần dần quay lại.
Huy cảm ơn họ. Họ cười, bảo không có gì.
Đứa trẻ ngồi dưới gốc thị, nhìn từng người qua lại. "Mày thông minh đấy, Huy."
"Không thông minh. Chỉ hết cách."
Bạn thấy chương này thế nào?