Chương 30: Đèn Chập Chờn
# Chương 30: Đèn Chập Chờn
Ngọn đèn dầu chập chờn từ đêm hôm ấy.
Huy ra khỏi khe, vào đền, thấy ngọn lửa nhấp nháy không ngừng. Như có ai đang thổi vào nó, rồi lại ngừng, rồi lại thổi.
Huy vội vàng chạy lại, chỉnh bấc. Lửa bùng lên một lúc, rồi lại yếu đi. Huy thêm dầu. Dầu còn, nhưng lửa vẫn không ổn định.
Huy ngồi xuống, nhìn ngọn lửa. Tim hắn đập nhanh. Hắn sợ. Sợ nhất là đèn tắt.
"Đèn yếu vì mày thôi," đứa trẻ nói từ góc nhà. "Mày vừa giao tiếp với xác hỗn hợp. Âm khí từ mày nặng hơn, làm đèn khó cháy."
"Phải làm sao?"
"Mày phải tĩnh tâm. Thắp nhang. Cầu thần phù hộ."
Huy làm theo. Hắn thắp ba nén nhang, cắm vào bát hương, quỳ xuống khấn vái. Hắn cầu xin sự bình an, cầu xin đèn khỏi tắt. Nhang cháy, khói bay lên, nhưng ngọn đèn vẫn chập chờn.
Cả đêm Huy không rời mắt khỏi đèn. Mỗi lần lửa lịm đi, hắn lại hoảng hốt, vặn bấc lên. Bấc cháy nhanh, hắn phải kéo thêm bấc. Dầu cạn, hắn đổ thêm. Làm liên tục, không ngừng.
Đến sáng, Huy kiệt sức. Mắt đỏ hoe, tay run lẩy bẩy. Hắn ngồi thừ ra bên đèn, nhìn nó vẫn cháy, nhưng không thể ngủ.
Bà Sáu mang cháo sang, thấy Huy như vậy, bà lắc đầu.
"Mày không ngủ đêm qua?"
"Không dám ngủ. Đèn chập chờn."
Bà Sáu nhìn đèn. "Tao thấy nó vẫn cháy bình thường."
"Bà không thấy. Cháu thấy nó nhấp nháy."
Bà Sáu xoa đầu Huy. "Mày bị âm khí ám rồi. Mắt mày thấy cái mà người thường không thấy."
Huy dụi mắt. "Cháu không biết nữa. Cháu chỉ sợ đèn tắt."
"Đèn không tắt đâu, nếu mày còn sức."
Bà Sáu lấy bát cháo, đưa cho Huy. "Ăn đi. Ăn xong ngủ một giấc. Tao ngồi canh đèn cho."
"Bà canh?"
"Tao không thấy hồn ma, nhưng tao thấy lửa. Lửa tắt tao biết thắp lại."
Huy do dự, nhưng mắt hắn díp lại. Hắn ăn vội bát cháo, rồi nằm vật ra chiếu. Chưa đầy một phút, hắn đã ngủ say.
Bà Sáu ngồi bên đèn. Bà nhìn ngọn lửa vàng nhỏ, nhìn những tàn tro rơi xuống. Bà lấy kim, khêu bấc, điều chỉnh cho lửa cháy đều.
Bà không thấy hồn ma, nhưng bà cảm nhận được — có ai đó đang nhìn bà từ góc tối. Bà không quay lại. Bà chỉ ngồi, canh đèn.
Đến trưa, Huy tỉnh dậy. Đèn vẫn cháy. Bà Sáu vẫn ngồi đó, lưng còng, mắt lim dim. Bà đã ngủ gật trên ghế.
Huy nhẹ nhàng đứng dậy, lấy cái chăn mỏng đắp lên người bà.
Đứa trẻ ở cửa sổ, nhìn vào.
"Bà Sáu là người tốt," nó nói.
"Ừ."
"Mày may mắn lắm đó, Huy."
Huy nhìn bà Sáu, nhìn đèn. Hắn thấy cuộc đời mình những tháng qua thật kỳ lạ. Một người giữ đèn, một đám hồn ma đói, một bà già tốt bụng. Và một ngọn lửa — mong manh, nhưng không tắt.
Buổi chiều, Huy lại xuống khe. Hắn mang theo một bát cháo, đặt dưới đáy. Xác hỗn hợp đã đợi sẵn. Nó ăn, rồi nói: "Đèn mày yếu quá."
"Tao biết."
"Để tao giúp."
"Mày giúp?"
"Ta có thể cho mày một phần sức mạnh. Hồn đói của ta là vô tận. Chúng ta hợp tác. Mày tiếp tục mang đồ ăn, ta giữ cho đèn mày sáng."
Huy suy nghĩ. Hợp tác với xác hỗn hợp — có nên không? Nhưng đèn yếu, hắn yếu, hắn không còn lựa chọn.
"Được. Nhưng nếu mày phản bội..."
"Ta không phản bội. Ta cần mày. Mày chết, ta mất nguồn đồ ăn."
Xác hỗn hợp đưa một tay lên. Từ lòng bàn tay nó, một luồng khí đen bay ra, xoáy vào ngọn đèn trên kia. Huy nhìn lên đền. Ngọn lửa sáng rực lên. Sáng hơn trước, ấm hơn trước.
"Tạm ổn," xác hỗn hợp nói. "Nhưng nhớ, ngươi nợ ta."
Huy gật. Hắn leo lên, vào đền. Ngọn đèn cháy sáng rực. Huy thấy mình cũng khỏe hơn một chút. Nhưng sâu trong lòng, hắn lo.
Hắn vừa làm một giao kèo với thứ ghê rợn nhất ở làng này.
Tối đó, Huy ngủ một giấc ngon lành. Lần đầu tiên từ nhiều ngày, hắn không mơ.
***
Nhưng đèn chập chờn trở lại vào đêm thứ ba.
Huy tỉnh dậy lúc nửa đêm, thấy ngọn lửa nhấp nháy dữ dội. Hắn ngồi bật dậy, tay với lấy bấc. Lửa vụt tắt, rồi lại cháy. Huy đổ thêm dầu. Dầu tràn ra ngoài, chảy lênh láng trên bàn. Huy vội vàng lau, nhưng tay hắn run.
Đèn không ổn định. Mối giao kèo với xác hỗn hợp có vẻ không đủ.
Huy ra ngoài. Trời tối đen, không trăng, không sao. Phía khe, một ánh sáng lạ lóe lên, rồi tắt.
"Xác hỗn hợp đang động đậy," đứa trẻ nói, xuất hiện sau lưng Huy.
"Nó làm đèn của tao yếu đi."
"Nó không làm. Nó chỉ hút dương khí để lớn. Mày càng xuống khe, âm khí càng bám. Đèn càng yếu."
Huy tuyệt vọng. Hắn không biết nên tiếp tục hay dừng lại.
Nhưng sáng hôm sau, khi Huy ra mở cửa, thấy một bát cháo nóng để trước thềm. Ai đó đã để ở đây từ sớm.
Huy cầm bát cháo. Nóng hổi. Hơi ấm truyền qua lòng bàn tay. Một người lạ nào đó, một người làng tốt bụng, đã nấu cháo cho hắn.
Huy ngồi xuống, ăn. Cháo trắng, có thịt băm, hành ngò. Huy ăn từng thìa, nước mắt rơi.
Đứa trẻ ngồi bên cạnh. "Bà Sáu nấu đó."
Huy biết. Chỉ có bà Sáu mới nêm cháo vừa miệng hắn như vậy.
Ăn xong, Huy thấy khỏe hơn. Ngọn đèn trong đền cũng sáng lên một chút. Dương khí từ bát cháo, từ tấm lòng bà Sáu, đã phần nào xua đi âm khí.
Huy đứng dậy, đi sang nhà bà Sáu. Bà đang cho gà ăn. Thấy Huy, bà cười.
"Ăn cháo chưa?"
"Cháu ăn rồi. Cảm ơn bà."
"Không có gì. Mày khỏe lại là tao mừng."
Huy đứng nhìn bà Sáu. Hắn thấy bà già hơn trước. Lưng còng hơn. Tay run hơn. Bà đang già đi mỗi ngày — và Huy cũng vậy.
"Bà Sáu ơi, cháu sợ mình không giữ được lâu."
"Thì thôi. Cố hết sức là được. Trời Phật có mắt."
Huy gật đầu, quay về đền. Hắn thắp nhang, khấn vái. Hắn cầu trời cho bà Sáu sống lâu. Cầu cho làng yên. Cầu cho những hồn đói tìm được bình yên.
Đèn hôm đó cháy đều, không chập chờn. Huy ngồi bên đèn, nhìn ánh lửa vàng ấm. Những đứa trẻ hồn ngủ yên trong gian nhà. Đứa trẻ của hắn nằm cuộn tròn dưới bàn thờ.
Huy thấy bình yên. Dù tạm bợ, nhưng là bình yên.
***
Nhưng bình yên không kéo dài. Chỉ hai hôm sau, đèn lại chập chờn dữ dội. Lần này tệ hơn — ngọn lửa rung lên bần bật như sắp tắt.
Huy vặn bấc lên cao nhất. Lửa cháy lớn, nhưng màu đã ngả xanh. Một màu xanh kỳ lạ. Xanh như đom đóm, xanh như mắt mèo hoang.
Đứa trẻ lắc đầu. "Âm khí quá nặng. Xác hỗn hợp không chịu giữ lời. Nó đang phá phong ấn."
Huy hiểu — giao kèo đã đổ vỡ.
Đêm đó, Huy nằm mơ thấy mình đi trong một cánh đồng mênh mông. Trên cánh đồng, hàng trăm người ngồi, mặt quay về một hướng. Họ đồng thanh hát một bài ca không lời. Huy đi qua, họ đưa tay chạm vào hắn. Mỗi lần chạm, một phần hồn hắn rời ra.
Huy tỉnh dậy, mồ hôi ướt lưng. Hắn thấy mình nhẹ hơn. Quá nhẹ.
"Gần đến lúc rồi," Huy nói với chính mình.
Hôm sau, Huy ra chợ mua một bộ quần áo mới. Bộ vải nâu, cổ tròn. Huy mặc bộ ấy về đền, thắp nhang, rồi ngồi xuống. Hắn ăn một bát cơm, một quả trứng luộc, uống một bát nước chè.
Như một bữa ăn cuối.
Huy nhìn quanh đền lần cuối. Nhìn bàn thờ, nhìn những hồn trẻ đang ngủ, nhìn đứa trẻ đang nhìn hắn.
"Tao sắp đi rồi."
Đứa trẻ gật, mắt đỏ hoe.
Huy cầm cây kim đồng bà Huyền đưa, đút vào túi. Hắn bước ra cửa đền. Gió thổi. Nắng chiều vàng — nhưng Huy không thấy vàng. Hắn chỉ thấy một vùng sáng mờ.
Huy bước dọc con đường đất, về phía khe. Những hồn trẻ chạy theo, nhưng không dám lại gần. Đứa trẻ của hắn đứng dưới gốc thị, nhìn theo.
"Đừng quay lại," nó nói, không thành tiếng.
Huy quay đầu, mỉm cười với nó. Nụ cười cuối cùng. Rồi hắn bước tiếp, xuống khe.
Bạn thấy chương này thế nào?