Chương 31: Người Chết Đêm Qua
# Chương 31: Người Chết Đêm Qua
Sáng sớm, Huy mở cửa đền. Một người nằm trước thềm.
Huy giật mình lùi lại. Người đó nằm sấp, tay dang rộng, mặt úp xuống đất. Quần áo nâu, chân đất. Một cái chết lặng lẽ, giữa màn sương sớm.
Huy quỳ xuống, lật người đó lại.
Mặt một người đàn ông, độ ba mươi, da xám, mắt mở trừng, miệng há hốc. Không có vết thương trên người. Không có máu. Đơn giản là chết.
Huy thấy quen — đây là người làng. Anh ta làm ruộng, sống ở cuối xóm. Huy đã thấy anh ta vài lần đi ngang qua đền.
"Anh à," Huy nói, giọng khàn. "Sao anh lại nằm ở đây?"
Người đàn ông không trả lời. Đã không thể trả lời.
Huy chạy đi gọi người làng. Họ kéo đến, xôn xao. Đàn bà khóc, đàn ông lắc đầu. Họ khiêng xác vào trong nhà anh ta, chuẩn bị ma chay.
Huy đứng trước đền, nhìn đám đông. Một người chết. Vì sao? Bệnh tật? Già? Hay vì một lý do khác?
Đứa trẻ của Huy hiện ra bên cạnh. "Mày biết anh ta chết thế nào không?"
"Không."
"Bị hút hết dương khí."
Huy quay sang. "Bị hút?"
"Xác hỗn hợp đã vươn ra ngoài đêm qua. Nó hút dương khí của anh ta. Anh ta ngủ ngoài sân, nó hút cạn. Sáng nay chết."
Huy tái mặt. Hắn nhìn về phía khe. Trong sương sớm, khe như một vết thương đen trên mặt đất.
"Tao tưởng nó hứa rồi."
"Nó nói nó không cần lên làng. Nhưng nó không nói nó sẽ không hút người từ xa."
Huy siết chặt tay. Hắn bị lừa.
"Tao phải xuống gặp nó."
"Đừng."
"Phải. Nó không giữ lời."
Huy xuống khe. Bên dưới, tối om. Xác hỗn hợp đã đợi sẵn. Ánh sáng lờ mờ từ một thứ gì đó phát ra dưới đáy khe — những đốm xanh lập lòe, như mắt của hàng trăm con vật.
"Mày giết người," Huy nói.
"Ta đói."
"Tao mang cháo rồi."
"Cháo không đủ. Ta cần dương khí. Hồn sống."
Huy nhìn thẳng vào bóng tối. "Mày hứa rồi."
"Ta hứa không lên làng. Và ta đã không lên. Tay ta vươn ra, nhưng thân ta vẫn ở đây. Không phá lời."
Huy biết mình không thắng được lý lẽ với một thứ như thế này. Hắn lặng lẽ đặt nồi cháo xuống, quay lưng đi.
"Ngày mai còn xuống không?" xác hỗn hợp hỏi.
Huy không trả lời. Hắn leo lên, không ngoảnh lại.
Trên bờ, người làng đưa ma. Tiếng khóc vọng ra từ cuối xóm. Huy đứng trước đền, nhìn theo đám tang. Quan tài bằng gỗ tạm, người nhà mặc áo trắng. Tiếng mõ, tiếng chuông, tiếng tụng kinh.
Huy thắp một nén nhang, cắm xuống đất.
"Anh yên nghỉ. Tôi xin lỗi. Tôi đã không bảo vệ được anh."
Huy quỳ xuống, lạy ba lạy.
Đứa trẻ đứng sau nhìn Huy. Nó không nói gì. Nó chỉ nhìn — và đợi.
Tối đó, Huy ngồi một mình. Hắn suy nghĩ. Xác hỗn hợp không thể kiểm soát được. Nó sẽ tiếp tục giết. Huy cần một giải pháp khác.
Huy mở cuốn sổ của ông Trung, đọc dưới ánh đèn dầu. Những trang cuối, ông Trung viết nguệch ngoạc:
"Xác hỗn hợp không thể tiêu diệt. Chỉ có thể phong ấn. Phong ấn bằng người sống đi vào lòng nó, làm điểm chốt. Ông Trung già yếu, không đủ sức. Cần người trẻ."
Huy đọc đi đọc lại. Người trẻ — hắn là người trẻ duy nhất còn ở lại.
Huy gấp sổ. Hắn biết mình phải làm gì.
Sáng hôm sau, Huy nấu một nồi cháo thật đặc. Hắn xuống khe lần cuối.
"Mang cháo cho mày."
Xác hỗn hợp nhận cháo. "Hôm nay có vẻ đặc biệt."
"Ừ. Tao sắp đi xa."
"Đi đâu?"
Huy không trả lời. Hắn đặt nồi cháo xuống, rồi bất thình lình, hắn nhảy vào trong lòng xác hỗn hợp.
Khối thịt khổng lồ chấn động. Những cái miệng trên thân nó mở ra, la hét. Huy bị nuốt vào trong. Tối om. Lạnh ngắt. Mùi thối.
Huy ôm chặt nồi cháo, cảm nhận thân thể mình tan ra, hòa vào khối thịt.
"Điên rồ!" xác hỗn hợp gầm lên. "Ngươi điên rồi!"
"Tao sẽ ở lại đây. Với mày. Giữ mày yên."
Huy nhắm mắt. Hắn cảm nhận từng tế bào của mình hòa vào khối thịt. Nhưng hắn mang theo cháo — cháo nóng, cháo của người sống. Nó thiêu đốt xác hỗn hợp từ bên trong.
"Đau quá!" xác hỗn hợp gào thét. "Ngươi làm gì thế?"
Huy cười. Nụ cười cuối cùng.
Đèn trên đền cháy sáng. Chưa bao giờ sáng như thế.
Trên bờ, đứa trẻ cảm nhận được. Nó đứng dậy, nhìn về phía khe. Một tia sáng lóe lên từ lòng khe, rồi tắt. Mọi thứ im lặng.
Đứa trẻ cúi đầu. Nó biết Huy không còn ở đây nữa. Nhưng đèn vẫn sáng.
Đến mãi sau này, người làng vẫn kể về Huy, người giữ đèn cuối cùng. Hắn xuống khe và không trở lên. Nhưng đèn trong đền chưa bao giờ tắt.
Người ta bảo, mỗi khi nửa đêm, nếu áp tai xuống đất, có thể nghe thấy tiếng Huy nấu cháo sôi lục bục.
***
Câu chuyện về Huy và người chết trước đền lan khắp làng. Người ta thấy Huy nhiều hơn, nhưng cũng sợ hắn hơn. Không ai dám lại gần đền.
Chỉ có bà Sáu và Bảy là vẫn đến.
Bà Sáu mang cơm, mang cháo. Bảy gác đền. Cả hai lặng lẽ làm việc của mình.
"Tội nghiệp Huy," bà Sáu nói với Bảy. "Nó đang làm việc mà không ai hiểu."
"Nó làm việc cho làng," Bảy đáp. "Làng không cần hiểu, chỉ cần sống."
Vài tuần sau cái chết của người đàn ông, bà Sáu phát hiện ra một điều — mỗi đêm, cửa đền tự mở. Không có ai. Nhưng sáng ra, một bát cháo nguội để trên bàn.
Bà hỏi Huy. Huy bảo: "Hồn đói vào ăn."
"Ăn thật được sao?"
"Ăn hương, ăn khói. Không phải ăn thật đâu bà."
Bà Sáu gật. Bà không hiểu hết, nhưng bà tin Huy.
Một buổi sáng, Huy thấy một cành hoa dại để trên bệ thờ. Ai đó đã đặt ở đó. Một cành hoa tím, nhỏ, e ấp.
Huy hỏi đứa trẻ. Nó chỉ im lặng, cười. Huy cầm hoa, cắm vào bát nước. Dù không còn thấy màu sắc, hắn vẫn biết hoa đẹp.
Người chết mang đến tang thương, nhưng cũng mang đến sự kết nối. Huy không còn đơn độc nữa. Cả làng, dù sợ, dù né tránh, đều biết ơn hắn.
Và Huy thấy, cái chết của người kia không vô ích. Nó nhắc nhở tất cả: hồn đói nguy hiểm thế nào. Nó nhắc nhở Huy: mình còn việc phải làm.
***
Hôm sau, cả làng tổ chức đám tang cho người đàn ông chết trước đền. Đám tang đơn giản, không linh đình. Huy đứng ở cuối, lặng lẽ thắp một nén nhang.
Khi quan tài hạ xuống huyệt, Huy nhìn người đàn ông lần cuối. Mặt anh ta đã được khâu lại, tay đặt trước ngực. Huy thấy một nỗi buồn không tên — một người sống, chết vì những thứ không ai thấy.
Vợ người đàn ông khóc. Con anh ta ôm mẹ, không hiểu chuyện gì. Huy cúi đầu.
"Tôi xin lỗi," Huy thì thầm. "Tôi sẽ không để chuyện này xảy ra nữa."
Huy về đền, thắp nhang cho người đàn ông. Huy hứa với lòng: dù thế nào, hắn sẽ bảo vệ làng.
Lời hứa đó đưa hắn đến quyết định cuối cùng. Huy không thể để thêm ai chết vì hồn đói nữa. Hắn sẽ xuống khe, đối mặt với xác hỗn hợp. Một lần là xong.
Bạn thấy chương này thế nào?