Chương 32: Bảy Đứng Gác
# Chương 32: Bảy Đứng Gác
Trong khi Huy vật lộn với xác hỗn hợp, ở trên bờ, Bảy canh đền suốt đêm.
Bảy — người đàn ông độ bốn mươi, mặt khắc khổ, tay cầm một cây súng săn cũ kỹ. Súng không có đạn. Bảy tự chế đạn bằng mảnh sành, đinh vụn. Không phải để bắn hồn — súng săn không diệt được hồn. Nhưng Bảy đứng đó vì một lý do khác: hồn sợ người gù lưng.
Bảy bị gù từ nhỏ. Người làng nói lưng gù có thể thấy ma. Bảy không biết thật hay giả, nhưng hồn ma thật sự tránh xa mỗi khi Bảy đến gần.
Từ hôm ông Trung mất, Bảy tự nhận nhiệm vụ gác đền. Đêm nào cũng vậy. Hết canh tối đến canh khuya. Bảy ngồi dưới gốc thị, im lặng, mắt nhìn cánh đồng tối om.
Đêm ấy, Bảy thấy một bóng người bò từ khe lên. Không phải Huy. Một bóng khác — đen sì, chân tay quắp queo, lết trên mặt đất không một tiếng động.
Bảy đứng dậy, lên đạn. "Đứng lại."
Bóng đen không dừng. Nó tiếp tục bò về phía đền. Bảy nổ súng. Tiếng nổ xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Đom đóm giật mình bay tán loạn. Chó trong làng sủa vang.
Bóng đen dừng lại. Nó ngước lên — khuôn mặt nó giống mặt người, nhưng da bong tróc từng mảng. Không mắt, chỉ có hai hốc sâu.
"Ngươi không phải người giữ đèn," nó rít lên. "Tránh đường."
"Tao không phải người giữ đèn. Tao là người làng. Người canh đền."
Bóng đen gầm gừ. Nó tiến lên một bước. Bảy chĩa súng, nhưng đạn đã hết. Bảy vứt súng, rút con dao găm thắt bên hông.
"Mày có muốn chết không?" Bảy hỏi.
"Ngươi không giết được ta."
"Thử xem."
Bảy lao vào bóng đen. Dao chém vào nó — như chém vào không khí. Bóng đen quấn lấy Bảy, siết chặt. Bảy nghẹt thở.
Nhưng Bảy không lùi. Hắn dùng tay không, xé toạc một mảnh bóng đen. Nó la lên, lùi lại.
"Ngươi... ngươi không sợ ta?"
"Tao không sợ thứ gì đã chết."
Bảy vung dao lần nữa. Lần này, mũi dao chạm vào thứ gì đó cứng — xương. Một mảnh xương thò ra từ bóng đen. Nó gào thét, rút lùi dần vào bóng tối.
Bảy thở hổn hển, đứng trước cửa đền, tay cầm dao dính thứ dịch nhầy màu đen.
"Sao roài," Bảy nói với bóng tối. "Đứa nào nữa thì ra đây."
Không ai ra. Chỉ có gió, tiếng dế, tiếng Huy hoảng hốt chạy ra từ trong đền.
"Bảy, có chuyện gì?"
"Có hồn định vào đền. Tao đuổi rồi."
Huy nhìn Bảy. Mặt Bảy bị xước mấy đường, tay chảy máu.
"Bảy, cảm ơn."
"Không có gì. Tao làm vì làng."
Hai người ngồi trước đền. Bảy lấy thuốc lào ra, vấn một điếu, hút. Khói thuốc thơm nồng.
"Mày ở dưới khe có việc gì?" Bảy hỏi.
Huy im lặng một lúc, rồi kể. Kể về xác hỗn hợp, về giao kèo, về kế hoạch.
Bảy nghe, không ngắt lời. Nghe xong, Bảy nói: "Mày liều quá."
"Không liều không xong."
"Nhưng tao sẽ giúp. Mày xuống đó, tao gác trên này. Có hồn nào trồi lên, tao chặn."
"Bảy..."
"Đừng cảm ơn. Làm việc của mày đi."
Từ đêm đó, Bảy gác đền suốt ngày đêm. Hắn ngủ trên chiếc võng mắc giữa hai gốc thị. Ăn cơm nắm, uống nước lã. Không vào nhà. Không về với vợ con.
Người làng qua, thấy Bảy gác, họ cúi đầu.
Bảy gác, Huy giữ đèn. Hai người, hai việc, cùng một mục đích.
Một hôm, Bảy hỏi: "Huy, mày có sợ không?"
"Sợ. Nhưng sợ cũng phải làm."
"Tao cũng sợ. Nhưng tao không muốn làng tao bị hại."
Huy nhìn Bảy, thấy mình có đồng minh.
"Bảy, nếu tao có chuyện gì..."
"Tao sẽ giữ đèn tiếp. Và tao sẽ tìm người thay."
Huy cười. Nụ cười nhẹ nhõm. Có người hiểu mình. Có người ở lại.
Đêm cuối, trước khi Huy xuống khe vĩnh viễn, Bảy đứng gác như thường lệ. Hắn đứng im dưới mưa, cây súng trong tay, mắt nhìn về phía khe.
Huy ra đứng cạnh Bảy. "Đêm nay là đêm cuối."
"Ừ. Tao biết."
"Cảm ơn mày, Bảy."
"Ừ."
Không hứa hẹn dài dòng. Hai người đàn ông, hai số phận, giao nhau giữa đồng làng hoang vắng.
Khi Huy xuống khe, Bảy đứng nhìn theo. Hắn không khóc. Hắn thắp một nén nhang, cắm bên bờ khe.
"Đi đi. Tao gác cho."
Bảy đứng đó suốt đêm. Đến sáng, mưa tạnh. Đền còn đó. Đèn còn sáng.
Bảy biết Huy đã ở lại trong khe. Nhưng nhiệm vụ của Bảy chưa kết thúc — hắn phải giữ cho đền không ai quấy phá. Cho đến khi có người giữ đèn mới.
Bảy ngồi xuống gốc thị, tựa lưng vào thân cây, mắt mở to nhìn ra đồng. Tay hắn đặt trên khẩu súng săn hết đạn.
Đền yên tĩnh. Hồn đói không dám lên. Bảy im lặng, canh gác.
***
Bảy trở thành huyền thoại sống của làng. Người ta bảo Bảy thấy ma, Bảy đuổi được hồn. Mấy đứa trẻ trong làng vừa sợ vừa tò mò, lén chạy ra đền nhìn Bảy.
Bảy không nói gì. Hắn ngồi im, như một pho tượng. Lâu lâu hắn nhai trầu, phun nước đỏ, rồi lại im.
Vợ Bảy thỉnh thoảng mang cơm ra đền. Chị ta lặng lẽ đặt cơm xuống, rồi lặng lẽ về. Không than thở, không hỏi han.
Người làng hỏi vợ Bảy: "Sao chị để chồng làm vậy?"
Chị ta chỉ nói: "Nhà tôi làm việc cho làng. Tôi không cản."
Bảy nghe được. Hắn thương vợ nhưng không nói. Hắn chỉ cố gắng làm thật tốt việc của mình.
Một đêm mưa, Bảy ngồi dưới gốc thị, ướt như chuột lột. Huy ra, bảo vào đền trú. Bảy lắc đầu.
"Tao không vào. Trong đó có những đứa trẻ, tao sợ làm chúng sợ."
"Chúng là hồn. Chúng không sợ người."
"Tao sợ làm phiền chúng."
Huy không nài nữa. Hắn lấy một cái nón, mang ra đội cho Bảy.
"Cầm lấy. Đỡ ướt."
Bảy cầm nón. Hai người nhìn nhau.
"Sống sót nhé, Huy."
Huy mỉm cười. "Cố gắng."
Sau khi Huy xuống khe, Bảy vẫn gác. Hắn gác thêm ba tháng, cho đến khi không còn hồn nào xuất hiện nữa. Bảy mới chịu về nhà.
Nhưng mỗi tối, Bảy vẫn ra đền, ngồi một lúc, nhìn cây thị, nhìn ngọn đèn đã thay người giữ mới.
Bảy trở thành người gác đền không chính thức của làng. Hắn chết ở tuổi sáu mươi, trong vòng tay vợ con. Trước khi nhắm mắt, hắn nói: "Thắp cho tao một nén nhang dưới gốc thị."
Người làng làm theo. Họ thắp nhang dưới gốc thị, và họ thấy một con chim lạ bay lên từ tán cây, bay thẳng về phía khe.
***
Cây súng cũ của Bảy được treo lên tường đền. Không ai dám động vào. Người ta bảo, mỗi lần có hồn vất vưởng qua làng, cây súng tự lên đền. Tiếng lên đền khô khốc vang lên trong đêm, và hồn ma lánh xa.
Bảy ra đi, nhưng ký ức về hắn vẫn sống. Người làng kể cho con cháu nghe về người gù lưng canh đền. Về việc hắn ngồi dưới mưa không lùi. Về việc hắn đối mặt với hồn ma không run sợ.
Lớp trẻ sau này không thấy hồn ma nữa. Khe đã khép. Đèn vẫn sáng. Nhưng họ vẫn kể. Và mỗi lần kể, họ thêm một chi tiết, một huyền thoại. Bảy dần trở thành một ông thần trong câu chuyện.
Nhưng Huy không bao giờ quên con người thật của Bảy — một người đàn ông nghèo, lưng gù, ít nói, nhưng có trái tim lớn hơn bất kỳ ai.
"Người như Bảy," Huy từng nói với đứa trẻ, "mới thực sự là anh hùng."
Đứa trẻ hỏi: "Còn mày?"
"Tao chỉ là người giữ đèn."
"Giữ đèn cũng là anh hùng."
Huy lắc đầu, nhưng trong lòng, hắn thấy vui.
Bạn thấy chương này thế nào?