Chương 33: Huyền Chỉ Lối
# Chương 33: Huyền Chỉ Lối
Trần Thị Huyền hiện ra từ mép khe, đúng lúc Huy đang bế tắc.
Huy đã nằm vật xuống sân đền, không cử động nổi. Một đêm hắn vật lộn với xác hỗn hợp, một đêm không ngủ, không ăn. Cơ thể hắn kiệt quệ. Mặt hắn xanh như tàu lá.
Trần Thị Huyền — hồn ma già — ngồi xuống bên Huy. Bà ta nhìn hắn, lắc đầu.
"Mày yếu hơn rồi."
"Biết."
"Mày có sợ không?"
"Hết sợ rồi."
Bà Huyền lấy từ trong tay áo ra một chiếc lá — một chiếc lá vàng, còn tươi. Bà đặt nó lên trán Huy. Một cảm giác mát lạnh chạy khắp cơ thể Huy. Hắn mở mắt, thấy rõ hơn một chút.
"Đây là lá gì?"
"Lá thị. Cây thị này trồng từ thời ông nội tao. Nó linh thiêng lắm."
Huy ngồi dậy. Lá thị rơi xuống tay hắn. Huy nhìn nó — lần đầu tiên từ nhiều ngày, hắn thấy màu vàng rõ rệt.
"Cảm ơn bà."
"Đừng cảm ơn vội. Tao xuống đây bảo mày một việc."
"Việc gì?"
Bà Huyền nhìn quanh, như sợ ai nghe thấy. Rồi bà nói nhỏ: "Xác hỗn hợp có một điểm yếu."
Huy tập trung lắng nghe.
"Trong lòng nó, có một hạt. Hạt này là nơi chứa tất cả oán khí. Nếu phá được hạt đó, xác hỗn hợp tan rã. Những hồn bị nuốt sẽ được giải thoát."
"Làm sao vào được?"
"Chỉ có người sống. Người sống mang theo hơi ấm. Hơi ấm làm hạt yếu đi."
Huy nhìn bà Huyền. Bà ta nói như người biết rõ.
"Sao bà biết?"
"Vì tao từng là người giữ đèn. Nhưng tao thất bại. Xác hỗn hợp nuốt tao, nhưng tao không tan. Tao ở trong lòng nó, thấy được hạt. Rồi tao thoát ra được, nhưng chỉ còn là hồn."
Huy ngồi thẳng người. "Vậy phá hạt thế nào?"
Bà Huyền lại lấy từ tay áo ra một vật — một chiếc kim dài, bằng đồng, đã cũ. Đầu kim nhọn hoắt.
"Kim đồng. Cắm vào hạt. Hạt vỡ, xác hỗn hợp tan."
Huy cầm chiếc kim. Nó lạnh, nặng hơn vẻ ngoài. Huy nhìn kỹ — trên thân kim có khắc những đường văn cổ.
"Bà giữ cây kim này bao lâu rồi?"
"Ba mươi năm. Từ khi tao thất bại. Tao chờ người xứng đáng."
Huy nhìn bà Huyền. Mắt bà trong, sáng, không còn vẻ hằn học như trước.
"Nhưng mày phải biết," bà Huyền nói tiếp. "Nếu mày vào đó, cắm kim, mày sẽ không ra được."
"Tao biết."
"Xác hỗn hợp tan, mày tan theo."
Huy gật. "Tao đã chuẩn bị."
Bà Huyền đứng dậy. Bà nhìn Huy một lúc lâu.
"Mày là người giữ đèn tử tế nhất tao gặp."
Huy cười. "Bà nói thế thật hả?"
"Thật. Những người trước mày, họ giữ đèn như một nhiệm vụ. Mày giữ đèn như một cách sống. Mày yêu ngọn lửa này."
Huy nhìn ngọn đèn. Đèn cháy sáng, ấm áp. Huy yêu nó thật.
"Tao đi đây," bà Huyền nói. "Mày nhớ, cây kim chỉ dùng một lần. Cắm đúng, cắm trúng. Nếu không, mày chết vô ích."
Bà Huyền tan vào bóng tối.
Huy ngồi một mình, tay cầm cây kim đồng. Hắn nhìn nó dưới ánh đèn. Những đường văn trên thân kim sáng lên, như mạch máu.
Đứa trẻ ra ngồi cạnh Huy. "Bà Huyền nói thật đấy."
"Tao biết."
"Mày có định làm không?"
Huy nhìn đứa trẻ. "Nếu tao làm, mày có mất đi không?"
Đứa trẻ suy nghĩ. "Một phần tao ở trong xác hỗn hợp sẽ thoát ra. Phần này của tao — phần ở đây — vẫn còn. Nhưng tao sẽ về với gia đình."
Mắt nó buồn.
"Mày về được à?"
"Chắc vậy. Khi xác hỗn hợp tan, những hồn bị nuốt sẽ được giải thoát. Họ sẽ về nơi họ thuộc về."
Huy cầm tay đứa trẻ. "Vậy thì tốt."
"Mày có muốn tao ở lại không?"
Huy lắc đầu. "Mày đã ở lại đây quá lâu rồi. Về đi."
Đứa trẻ ôm Huy. Lần đầu tiên nó chủ động ôm ai.
"Cảm ơn mày, Huy."
Huy im lặng, vỗ lưng nó. Tay hắn run.
Đêm đó, Huy không ngủ. Hắn mài cây kim đồng, chuẩn bị cho ngày mai. Hắn biết đó là ngày cuối cùng.
Nhưng tim hắn bình yên. Lần đầu tiên từ lâu, hắn thấy mình sẵn sàng.
***
Sau khi bà Huyền chỉ lối, Huy ngồi suy nghĩ rất lâu. Hắn mở cuốn sổ cũ, viết lại những điều bà Huyền nói. "Hạt oán khí. Kim đồng. Cắm vào tim."
Huy đọc đi đọc lại. Hắn muốn chắc chắn không quên.
Đứa trẻ ngồi bên cạnh, nhìn Huy viết. "Mày viết như sắp thi."
"Học để chết. Cũng phải thuộc bài."
Cả hai cười. Một nụ cười gượng.
Đêm ấy, Huy đi ra bờ khe. Hắn đứng ở mép, nhìn xuống. Lòng vực tối om. Nhưng Huy không còn sợ nữa. Hắn đã vượt qua nỗi sợ từ lâu.
"Ngày mai mày sẽ không còn," đứa trẻ nói từ phía sau. "Mày không tiếc à?"
Huy suy nghĩ. Tiếc gì? Tiếc cuộc đời mình? Tiếc những ngày tháng? Hay tiếc ngọn đèn?
"Tiếc, nhưng tao làm việc cần làm."
"Tao ước gặp mày sớm hơn."
Huy quay sang, nhìn đứa trẻ. "Tao cũng vậy."
Hai người ngồi bên nhau, dưới bầu trời đầy sao. Những ngôi sao lấp lánh — Huy không thấy lấp lánh, chỉ thấy chấm sáng trên nền đen. Nhưng hắn biết, chúng đẹp.
Sáng hôm sau là ngày Huy quyết định. Hắn dậy sớm, thắp nhang, lạy bàn thờ. Hắn lạy ba lạy: một lạy tổ tiên, một lạy thần linh, một lạy cho chính mình.
Huy không có nhiều đồ đạc. Quần áo cũ, mấy cuốn sách, một bộ ấm chén. Hắn gói ghém, để ra ngoài sân.
"Chia cho ai cần."
Bảy lấy bộ ấm chén. Vợ Bảy lấy quần áo, giặt sạch, để dành cho người nghèo.
Huy cầm cây kim đồng, siết trong tay. Hắn thấy nó ấm — hơi ấm từ tay hắn, hoặc từ chính cây kim.
"Đến lúc rồi."
Huy đi. Không quay đầu lại.
***
Trước khi đi, Huy dừng lại ở nhà bà Sáu. Bà đang ngồi trước hiên, vo gạo. Huy đứng nhìn bà một lúc.
"Mai mốt cháu không ăn cơm bà được nữa đâu."
Bà Sáu ngước lên. Bà nhìn Huy, rồi nhìn xuống bát gạo. "Tao biết."
"Cháu cảm ơn bà."
"Tao mới phải cảm ơn cháu."
Huy quỳ xuống, lạy bà Sáu một lạy. Bà Sáu không ngăn, nước mắt bà chảy dài.
"Có thù lao gì đâu, con ạ. Đời người ta sống phải có ích. Mày có ích cho làng. Vậy là đủ rồi."
Huy đứng dậy. Hắn xoay lưng, bước đi. Bà Sáu nhìn theo, tay bưng bát gạo, mắt mờ.
Huy còn ghé nhà Bảy. Bảy đang ngồi uống rượu với vợ. Thấy Huy, Bảy rót thêm một chén.
"Ngồi xuống."
Huy ngồi. Hai người uống với nhau. Rượu trắng, cay xè.
"Tao có cái này cho mày." Bảy lấy trong túi ra một viên đạn bằng đồng. "Hồi trước tao đúc từ tiền xu. Chưa dùng đến. Mày cầm lấy, làm bùa."
Huy cầm viên đạn. Nó nặng, lạnh.
"Cảm ơn."
"Đừng cảm ơn. Về an toàn."
Huy gật. Hắn đứng lên. Bảy vỗ vai hắn, không nói thêm gì.
Huy ra đến cửa, Bảy gọi với: "Huy!"
Huy quay lại.
"Nếu có kiếp sau, tao với mày lại làm bạn nhé."
Huy cười. "Ừ."
Huy đi ra đồng, ra khe. Người làng không ai thấy hắn ra đi. Nhưng có người nói họ thấy một ánh sáng xanh lóe lên từ khe lúc hoàng hôn.
Sau hôm đó, không ai thấy Huy nữa.
Nhưng có người khẳng định họ thấy một bóng người ngồi dưới gốc thị, nhìn đèn. Khi họ lại gần, bóng mất.
Huy trở thành huyền thoại. Một huyền thoại buồn, nhưng đẹp.
Bạn thấy chương này thế nào?