Chương 36: Đồng Lúa Cháy
# Chương 36: Đồng Lúa Cháy
---
Đồng lúa trước đền cháy trong đêm. Không một ai đốt. Ngọn lửa bùng lên từ chính lòng ruộng, từ những bông lúa đang thì con gái, từ thân cây còn xanh mơn mởn. Lửa không khói, không xèo xèo như lửa thường — nó cháy âm ỉ, lặng lẽ, như một hơi thở dài của đất. Mùi khét của rơm rạ hòa với mùi ẩm mốc của đồng ruộng ban đêm, tạo thành một thứ mùi kỳ lạ, vừa quen vừa lạ.
Huy mở mắt. Đèn dầu vẫn cháy bên cạnh. Ngọn lửa nhỏ hơn hôm qua — hắn biết, dù không còn thấy rõ màu sắc nữa. Thế giới đang nhạt dần trước mắt hắn, từng chút một, như màu nước bị pha loãng bởi một dòng sông vô hình. Hắn đưa tay lên trước mặt. Năm ngón tay. Hắn còn thấy — nhưng ranh giới giữa ngón và khoảng không đã mờ. Làn da, những đường vân, những nếp nhăn nhỏ — tất cả đang hòa vào nhau, thành một khối xám mờ.
Hắn ra ngoài. Đồng làng tĩnh lặng đến kỳ lạ. Không tiếng chó sủa, không tiếng gà gáy, không tiếng gió thổi qua mái tranh. Cả ngôi làng như bị bỏ vào một cái lọ thủy tinh kín. Huy bước trên đường đất, chân trần cảm nhận từng viên sỏi, từng vết nứt. Mặt đất lạnh, lạnh hơn bình thường, như thể mùa đông đang đến từ lòng đất. Bầu trời trên đầu đen kịt, không trăng, không sao. Như thể vũ trụ cũng đã quên mất ngôi làng này.
Màu sắc nhạt dần. Huy thấy cây xanh nhưng không thấy xanh — chỉ thấy xám. Mặt trời vàng như trắng bệch. Bầu trời trong như một tấm vải cũ đã giặt quá nhiều lần, màu gốc không còn nữa. Hắn nhìn vào vũng nước ven đường — mặt mình phản chiếu lờ mờ, không rõ đường nét. Hắn cố nhớ xem lần cuối mình thấy rõ mặt mình là khi nào. Không nhớ. Ký ức về gương mặt mình đã mờ đi, như một bức ảnh cũ để quên trong ngăn kéo.
Huy không ngủ được. Mắt nhắm, nhưng không vào giấc. Hắn nằm trên chiếc chiếu trải dưới nền đền, nhìn lên trần tối om. Hồn ma trong đền cũng không nói gì. Chúng chỉ lặng lẽ di chuyển trong bóng tối, những bóng xám trượt trên tường như nước. Hắn nằm đó, lắng nghe nhịp thở của chính mình, đếm từng tiếng thở ra, đợi sáng. Nhưng sáng không đến nhanh. Mỗi đêm kéo dài vô tận, và Huy nằm đó, giữa những linh hồn, không biết mình còn thuộc về thế giới nào.
Huy đứng dưới nắng. Mặt trời đã lên, nhưng không hề ấm. Nhìn xuống chân — không có bóng. Hắn mất bóng từ lúc nào không biết. Hắn xoay người, bóng vẫn không có. Dưới ánh nắng chói chang, Huy đứng đó như một khoảng trống, một lỗ hổng trong thế giới thực. Hắn giơ tay lên — tay có, bóng không. Hắn bước vài bước — vẫn không. Cái bóng đã bỏ hắn ra đi, như một linh hồn rời khỏi xác. Huy nhìn xuống chân mình, nhìn mặt đất nơi hắn đứng — chỉ là đất. Không có vết tối, không có hình dạng nào đổ dài trên nền cát. Hắn là người duy nhất trong làng không có bóng.
Huy nhớ. Tất cả. Hắn nhớ vì sao mình đến đây. Nhớ vì sao mình ở lại. Nhớ khuôn mặt của Thạch trong buổi chiều cuối cùng. Nhớ bàn tay của Ly khi cô kéo hắn qua cánh đồng. Nhớ ngôi đền thiêng, nhớ bà Huyền với đôi mắt như hai hố sâu không đáy. Nhớ lời dặn: đừng để đèn tắt. Hắn nhớ tất cả — nhưng ký ức đang xa dần, như những chiếc thuyền trôi ra biển. Mỗi ngày, một vài chi tiết nhỏ biến mất. Màu áo của Ly. Giọng nói của Thạch. Mùi của ngôi nhà cũ. Những thứ đó đang rơi rụng khỏi tâm trí hắn, từng cái một.
Huy mình sống lại. Từng chút. Như mùa xuân về trên cánh đồng khô. Nhưng sự sống lại này không giống sự sống bình thường — nó giống như một người chết đang học cách làm người sống lần nữa. Huy nói chuyện với hồn ma, hắn ăn cơm với họ, hắn ngủ bên cạnh những bóng hình mờ ảo. Dần dần, ranh giới giữa hắn và họ mờ đi. Hắn không còn biết mình còn là người hay đã thành hồn. Có những lúc hắn quên mất mình cần phải ăn. Có những lúc hắn đứng giữa đền, tự hỏi tại sao mình không thể xuyên qua tường như những linh hồn khác.
Đồng lúa cháy. Hồn đói vây làng. Huy nhìn ra ngoài — những bóng đen lờ mờ đứng bên rìa đồng. Hàng trăm, có thể hàng ngàn. Chúng đứng im, không tiến vào, không lùi ra. Chỉ đứng. Chờ đợi. Như một cánh đồng tối tăm, những bông lúa là mắt, những cánh tay khô gầy vươn lên trời. Huy cảm nhận được cơn đói của chúng qua bầu không khí — cơn đói không phải của cơm gạo, mà của sự sống, của hơi thở, của linh hồn. Cơn đói âm ỉ, dai dẳng, như một con sâu đang gặm nhấm từ bên trong.
Đứa trẻ đến bên Huy. Nó vẫn mặc chiếc áo nâu cũ, hai bím tóc lòa xòa. Nó nhìn Huy với đôi mắt đen láy, không chớp. "Cậu còn nhớ tao không?" Huy nhìn nó. Gương mặt quen thuộc. Cái cách nó nghiêng đầu, cái cách nó bấu vào tay áo hắn. Từng chi tiết nhỏ nhất. "Nhớ." "Tao sợ cậu quên." "Quên cũng được. Quên không phải lỗi."
Đứa trẻ lắc đầu. Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má nó — nước mắt trong suốt, không chảy xuống cằm mà tan vào không khí. "Nhưng nếu cậu quên, tao sẽ không còn ai trên thế gian này nhớ tới tao nữa. Tao sẽ chết thật sự." Huy im lặng. Hắn hiểu. Sự tồn tại của một linh hồn phụ thuộc vào ký ức của người sống. Một người chết khi không còn ai nhớ — đó là cái chết thứ hai, cái chết vĩnh viễn. "Tao sẽ nhớ," Huy nói. "Tới khi tao còn nhớ được."
Đứa trẻ ôm lấy hắn. Vòng tay lạnh ngắt, không hơi ấm. Nhưng Huy không rời ra. Hắn ôm lại, cảm nhận thân thể nhỏ bé run lên trong vòng tay mình. Có thể đây là lần cuối cùng hắn ôm ai đó.
Đồng lúa cháy rực. Huy ra đồng, dập lửa. Tay hắn đụng vào ngọn lửa — bỏng rát, phồng da. Nhưng hắn không thấy đau. Hắn nhìn những mụn nước trên tay mình nổi lên rồi vỡ ra, nhìn da thịt cháy đen, nhưng không hề cảm thấy gì. Cảm giác đau đã rời bỏ hắn, cùng với bóng, cùng với màu sắc, cùng với những gì thuộc về người sống. Huy dập lửa bằng thân thể mình. Lăn xuống ruộng, để lửa tắt dưới sức nặng của cơ thể. Mùi tóc cháy, mùi da cháy. Nhưng hắn không ngừng. Hắn lăn, hắn đập, hắn giẫm. Đến khi ngọn lửa cuối cùng tắt dưới lòng bàn tay cháy đen của mình, hắn mới ngồi dậy, nhìn quanh.
Đồng lúa đen kịt. Không còn gì. Lửa đã tắt. Nhưng dưới chân hắn, lòng đất vẫn còn nóng. Huy đứng giữa cánh đồng cháy, một mình trong đêm tối. Trên tay hắn, ngọn đèn dầu lay lắt, sắp tắt. Huy đưa tay che chắn, thì thầm với ngọn lửa như thì thầm với một sinh vật sống: "Đừng tắt. Chưa phải lúc."
Và ngọn lửa, như nghe thấy, cháy sáng hơn một chút.
Bạn thấy chương này thế nào?