Chương 37: Hồn Đói Quanh Làng
# Chương 37: Hồn Đói Quanh Làng
---
Hồn đói vây quanh làng. Nhà nào cũng đốt nhang từ chiều tối, khói hương bay mù mịt khắp các ngõ ngách. Mùi trầm hòa với mùi rơm rạ mục, tạo thành một thứ mùi ngai ngái, khó tả. Những bát cơm đầy được bày ra trước cửa, vài đồng tiền vàng mã, một cốc nước lã. Cúng cho hồn đói, cho những linh hồn lang thang không nơi nương tựa. Nhưng hồn đói không ăn cơm, không uống nước. Chúng thèm thứ khác — thèm hơi ấm của người sống, thèm nhịp đập của trái tim, thèm ánh sáng của đôi mắt. Những bát cơm nguội lạnh chỉ là đồ trang trí, một nghi thức vô nghĩa trước cơn đói vô hình.
Huy ngồi trước đền, nhìn ra cánh đồng. Mắt hắn đã mờ nhiều — những bóng ma giờ chỉ còn là những mảng tối di chuyển trong tầm nhìn hạn hẹp. Hắn không thể phân biệt được hồn ma nào là hồn ma cũ, hồn ma nào là hồn ma mới đến. Tất cả đều chỉ là những dạng bóng xám, lờ mờ, như khói. Nhưng hắn vẫn phân biệt được chúng bằng một cách khác — bằng cảm giác, bằng sự rung động trong không khí, bằng cái lạnh tỏa ra từ mỗi linh hồn. Mỗi linh hồn có một nhiệt độ riêng, một mùi riêng, một cách di chuyển riêng. Huy đang học cách đọc chúng.
Màu sắc biến mất nhanh hơn. Buổi sáng hôm nay, Huy mở mắt ra và thấy cả thế giới chỉ còn hai tông màu: trắng và đen. Cây cối xám xịt, bầu trời trắng bệch, mặt đất đen nhẻm. Hắn nhìn vào bàn tay mình — không còn màu da, chỉ còn hình dạng một bàn tay xám ngoét. Hắn biết cơ thể mình đang biến đổi. Không chỉ thịt da — mà là cả linh hồn. Mỗi ngày hắn nhìn vào gương, hắn thấy một khuôn mặt khác. Không phải khuôn mặt của hắn ngày trước. Một khuôn mặt xa lạ, già hơn, mờ hơn. Đôi mắt hắn trong gương không còn là mắt người nữa — chúng đục dần, trắng dần, như mắt của người chết từ lâu.
Huy không ngủ được. Ba đêm rồi hắn không chợp mắt. Mỗi khi nhắm mắt, hắn lại thấy những khuôn mặt — những khuôn mặt xa lạ, chưa từng gặp. Họ nhìn hắn, gọi hắn bằng những cái tên không phải của hắn. "Về đi", họ nói. "Về với chúng tao." Huy mở mắt. Trần nhà tối om. Một bóng đen lơ lửng trên đầu hắn, không tiến lại, không lùi ra. Chỉ lơ lửng. Huy biết đó là ai. Đó là một linh hồn già, đã ở trong đền từ lâu trước khi Huy đến. Nó không nói, không động đậy. Chỉ lơ lửng, như một lời nhắc nhở về cái chết đang chờ. Huy thì thầm với nó: "Cụ cũng từng là người giữ đền à?" Không trả lời. Nhưng Huy biết câu trả lời — biết từ cách nó nhìn xuống hắn, với đôi mắt già nua, thông thái, đầy thương hại.
Huy đứng dưới nắng. Bóng của hắn — không có. Hắn đã quen rồi. Cả làng đã quen rồi. Ban đầu họ xì xào, bàn tán. "Cái thằng Huy không có bóng... nó là người hay ma?" Dần dần họ không hỏi nữa. Họ sợ câu trả lời. Họ chỉ lặng lẽ nhìn hắn từ xa, né tránh khi hắn đi ngang qua. Huy không trách họ. Hắn hiểu nỗi sợ của họ. Nếu hắn là họ, hắn cũng sẽ sợ. Nhưng đôi khi, hắn ước gì có ai đó nhìn thẳng vào mắt hắn, hỏi hắn: "Mày ổn không?" Dù chỉ một lần.
Huy nhớ. Hắn nhớ rất nhiều. Nhớ từng chi tiết nhỏ — nhưng những ký ức đang mờ dần, như những tấm ảnh cũ phơi nắng quá lâu. Hắn nhớ vì sao mình đến đây — một ngôi làng trong thung lũng mờ sương, nơi mà bà ngoại hắn từng sống. Hắn nhớ vì sao mình ở lại — vì lời hứa với người chết, vì ngọn đèn không thể tắt. Nhưng những lý do ấy mỗi ngày một xa vời hơn. Hắn bắt đầu tự hỏi: có thật mình đến đây vì muốn? Hay mình đã bị kéo đến? Bị một thế lực nào đó, từ dưới khe, từ trong đền, từ những giấc mơ? Huy không thể trả lời. Có những câu hỏi không có câu trả lời.
Huy mình sống lại. Từng chút. Hắn cảm nhận được mình đang chết dần — chết theo một cách ngược: chết khi còn thở, chết khi còn nói, chết khi còn đi lại. Nhưng trong cái chết ngược ấy, một sức mạnh kỳ lạ đang lớn dần trong hắn. Huy có thể nghe thấy những tiếng thì thầm từ dưới đất. Có thể nhìn thấy những bóng hồn mà người thường không thấy. Có thể chạm vào cái vô hình. Hắn đưa tay ra, và những linh hồn bay qua kẽ tay hắn như nước. Hắn nắm lại, và cảm thấy một luồng khí lạnh trong lòng bàn tay. Đôi khi hắn tự hỏi: mình còn là người không? Hay đã thành thần, thành ma, thành một thứ gì đó không có tên trong thế gian này?
Đồng lúa cháy. Hồn đói vây làng. Mỗi đêm, những bóng đen tiến gần hơn một chút. Đêm đầu tiên, chúng ở ngoài cánh đồng. Đêm thứ hai, chúng vào tới bìa làng. Đêm thứ ba, chúng lẻn vào từng ngõ ngách. Huy nghe tiếng khóc của những người không được cúng tế, tiếng rên rỉ của những linh hồn chết đói, chết khát, chết một mình trong góc tối. Những âm thanh đó vang lên từ dưới đất, từ trong tường, từ dưới gầm giường. Một bản hợp xướng của đau khổ. Huy biết những âm thanh đó. Hắn nghe chúng mỗi đêm, đến nỗi thuộc từng nhịp, từng cao độ.
Trần Thị Huyền hiện ra từ mép khe. Bà ta không đi — bà ta tan vào không khí, rồi đặc lại thành hình người ngay trước mặt Huy. Đôi mắt bà già nua, sâu hoắm, nhìn xuyên qua hắn. "Mày yếu hơn rồi." "Biết." "Mày có sợ không?" Huy lắc đầu. "Sợ cũng không thay đổi gì."
Bà Huyền ngồi xuống cạnh hắn. Bà nhìn ra cánh đồng, nơi những bóng đen đang tụ tập. "Mày là người giữ đèn tử tế nhất tao gặp. Trong mấy trăm năm, tao thấy lắm người giữ đèn. Kẻ thì tham lam, muốn dùng đèn để làm giàu. Kẻ thì hèn nhát, bỏ đèn chạy trốn khi gặp nguy hiểm. Kẻ thì phát điên vì những gì mắt thấy. Còn mày — mày cứ lặng lẽ ngồi đó, giữ đèn, không hỏi, không than."
"Tôi không có gì để hỏi."
"Mày không tò mò sao?"
"Có. Nhưng tò mò không giúp đèn sáng hơn."
Bà Huyền cười — một nụ cười kỳ lạ, không vui, không buồn. "Mày khác. Tao thích mày." Bà đưa tay ra, chạm vào vai Huy. Bàn tay bà lạnh, nhưng không lạnh như chết. Nó lạnh như thời gian, như hàng trăm năm tồn tại giữa hai thế giới. "Nhưng tao không thể giúp mày. Khi trận chiến bắt đầu, tao sẽ chỉ đứng nhìn. Đó là luật." "Tôi biết."
Hồn đói vây quanh làng. Như một vòng tròn vô hình, siết chặt dần. Huy biết rồi sẽ đến lúc vòng tròn ấy co lại đến mức không thể chịu nổi. Hắn biết hồn đói sẽ vào đền. Nhưng hắn vẫn ngồi đó, giữ đèn, nhìn ra cánh đồng tối, chờ đợi điều gì đó — hắn không biết là gì. Có thể hắn đang chờ cái chết. Có thể hắn đang chờ sự giải thoát. Có thể hắn đang chờ một phép màu không bao giờ tới. Nhưng dù chờ gì, hắn vẫn ngồi, vẫn canh, vẫn không rời đèn.
Ngọn lửa nhấp nháy. Một cơn gió lạnh thổi qua. Huy đưa tay che đèn, bảo vệ ngọn lửa. Ngoài kia, hồn đói đang tiến vào. Chúng đến từ mọi phía, từ đồng, từ khe, từ những cánh rừng già. Chúng đến như thủy triều, từ từ nhưng không ngừng. Huy nhắm mắt lại một lúc, hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh buốt phổi.
Khi mở mắt ra, hồn đói đã ở ngay trước mặt hắn. Huy đứng dậy. Ngọn đèn trong tay hắn cháy sáng. Và hắn biết: không còn đường lui.
Bạn thấy chương này thế nào?