Chương 38: Đứa Trẻ Khóc
# Chương 38: Đứa Trẻ Khóc
---
Đứa trẻ khóc. Lần đầu tiên Huy thấy nó khóc. Trong suốt thời gian Huy ở đền, đứa trẻ luôn cười — một nụ cười bí ẩn, nửa ngây thơ nửa già dặn. Nó cười khi Huy vấp ngã, cười khi Huy hỏi những câu ngớ ngẩn về thế giới âm, cười khi Huy nhìn chằm chằm vào ngọn đèn như thể có thể nhìn xuyên qua lửa. Nhưng bây giờ nó khóc. Nước mắt chảy dài trên má — những giọt nước mắt trong suốt như thủy tinh lỏng. Không phải nước mắt của người sống. Khi chạm đất, chúng tan thành hơi, để lại những vết xám nhạt trên nền gạch. Huy quỳ xuống, nhìn những giọt nước mắt tan đi, và thấy trong đó những hình ảnh mờ mờ — có thể là ký ức của đứa trẻ, có thể là những gì nó đã thấy khi còn sống.
Huy mở mắt. Đèn dầu vẫn cháy bên cạnh. Ngọn lửa yếu hơn hôm qua, nhỏ hơn, chập chờn hơn. Huy biết thời gian của ngọn đèn đang cạn dần, giống như thời gian của chính hắn. Hắn nhìn ngọn lửa — một đốm sáng nhỏ xíu giữa màu tối bao la. Một đốm sáng duy nhất còn lại trong thế giới đang chìm vào đen trắng. Huy thổi nhẹ vào ngọn lửa, không phải để dập, mà để nó nhảy múa, để nó biết rằng còn người đang chăm sóc nó. "Mày cũng sợ tắt phải không?" Huy hỏi ngọn lửa. Ngọn lửa nhấp nháy, như trả lời.
Hắn ra ngoài. Đồng làng tĩnh lặng. Quá tĩnh lặng. Ngay cả tiếng gió cũng đã ngừng. Cây cối đứng im như những bức tượng. Trên không trung, vài con quạ bay lặng lẽ, nhưng chúng không kêu. Chúng chỉ lượn vòng, vòng tròn trên bầu trời xám, chờ đợi. Mặt trời lên nhưng không sáng — một vầng trăng trắng bệch treo lơ lửng, tỏa thứ ánh sáng lạnh lẽo, thiếu sức sống. Huy nhìn lên bầu trời, cố tìm một tia nắng thật sự, nhưng không có. Ánh sáng mặt trời đã trở nên giả tạo, như ánh đèn huỳnh quang trong bệnh viện.
Màu sắc nhạt dần, nhanh hơn. Huy thấy cây xanh nhưng không thấy xanh — chỉ thấy xám. Mặt trời vàng như trắng bệch. Và bây giờ, ngay cả cái xám đó cũng đang phai đi. Mọi thứ dần trở thành một màu duy nhất — màu của tro, màu của sự lãng quên. Huy đưa tay lên nhìn. Bàn tay hắn — hắn thấy nó đang phân hủy, từng thớ thịt, từng đường gân, nhưng không phải bằng mắt thường. Hắn thấy nó bằng một thứ giác quan khác, một thứ không phải thị giác. Hắn thấy linh hồn mình bên trong thể xác, thấy nó đang lung lay, sắp rời khỏi xác thịt. Huy sờ vào tay mình — da thịt vẫn còn, nhưng cảm giác đã khác. Như thể hắn đang chạm vào một thứ gì đó không hoàn toàn thuộc về mình.
Huy không ngủ được. Năm đêm rồi hắn không ngủ. Mắt nhắm, nhưng tâm trí không dừng. Hắn nằm, lắng nghe tiếng thở dài của những hồn ma trong đền. Mười bảy hồn ma — hắn đã đếm. Mười bảy linh hồn đang chờ đợi, không biết chờ gì. Có lẽ chờ đèn tắt. Có lẽ chờ giải thoát. Có lẽ chờ một người sống đủ can đảm để dẫn họ đi. Huy biết tên từng người, biết câu chuyện của từng người. Bà cụ già chết vì già. Đứa trẻ chết vì bệnh. Người đàn ông chết vì tai nạn. Người phụ nữ chết vì sinh nở. Mỗi người một số phận, nhưng giờ đây họ giống nhau: chỉ còn là những bóng xám, chờ đợi. Huy kể chuyện cho họ nghe vào ban đêm, đọc cho họ nghe những bài thơ cũ. Họ không trả lời, nhưng họ lắng nghe. Huy biết điều đó.
Huy đứng dưới nắng. Bóng của hắn — không có. Hắn đã không còn bóng từ lâu. Nhưng hôm nay có một thứ khác — một khoảng sáng kỳ lạ dưới chân hắn, như thể mặt đất đang phát sáng nơi hắn đứng. Không phải bóng ngược. Một thứ gì đó khác. Hắn cúi xuống, chạm tay vào mặt đất. Đất nóng, nóng hơn bình thường. Nóng như có lửa dưới lòng. Huy đào một ít đất lên — đất khô, nóng, không một giọt ẩm. Dưới lớp đất mặt, một làn khói trắng bốc lên. Mùi lưu huỳnh, mùi của thứ gì đó đang cháy âm ỉ từ sâu trong lòng đất.
Huy nhìn vào đền, không nhớ mình đã ở đây bao lâu. Ngày tháng trộn lẫn. Tối và sáng không còn ranh giới. Hắn không biết hôm nay là ngày nào, tháng nào, năm nào. Hắn không biết thời gian trôi qua nhanh hay chậm. Mỗi ngày giống nhau: mở mắt, hít thở, nhìn đèn, chờ tối. Mỗi đêm giống nhau: nhắm mắt, lắng nghe, không ngủ, chờ sáng. Chu kỳ lặp lại vô tận. Huy cố gắng đánh dấu thời gian bằng những vạch trên tường. Nhưng rồi hắn quên mất mình đang đánh dấu thứ gì, và tại sao.
Huy mình sống lại. Từng chút. Như mùa xuân về trên cánh đồng khô — nhưng mùa xuân này không phải mùa xuân của hoa lá, mà là mùa xuân của cõi âm. Mỗi ngày Huy cảm thấy mình gần với thế giới bên kia hơn. Mỗi ngày hắn hiểu thêm về những linh hồn quanh mình. Họ không phải quái vật. Họ không phải ác quỷ. Họ chỉ là những người đã chết, đang chờ, cũng như hắn. Huy bắt đầu nói chuyện với họ nhiều hơn. Hỏi về cuộc sống của họ, về cái chết của họ, về những gì họ thấy sau khi chết. Nhưng họ không bao giờ trả lời câu hỏi cuối cùng: "Sau khi chết, có gì không?" Họ chỉ im lặng. Một sự im lặng nặng nề, đầy ý nghĩa.
Đứa trẻ khóc. Cửa khe mở rộng. Tiếng khóc của nó hòa vào tiếng gió từ khe thổi lên — một thứ âm thanh như tiếng của hàng ngàn người thì thầm cùng lúc. Cửa khe, nơi giao thoa giữa thế giới người và thế giới hồn. Nó mở rộng. Không ai đóng được. Huy nhìn xuống khe, thấy một luồng sáng xanh lấp lánh dưới đáy. Những linh hồn mới đang trồi lên từ đó, như những bong bóng khí từ đáy hồ.
Ông Trung xuất hiện. Ông gầy hơn lần cuối Huy thấy. Mắt trũng sâu, má hóp, da bọc xương. Nhưng đôi mắt vẫn sáng — một ánh sáng kỳ lạ, như ngọn đèn cháy âm ỉ trong hốc mắt. Ông bước tới, mỗi bước đi để lại dấu chân trên nền đất, nhưng dấu chân ấy không hề xáo trộn những hạt bụi. "Huy, tao không còn nhiều thời gian." Huy nhìn ông. "Tôi biết." "Tao có thể thấy khi nào mình đi. Có người thấy được đường đi, có người không. Tao thấy. Một con đường mờ mờ hiện ra trước mặt tao. Như lối mòn trong rừng. Càng ngày càng rõ." "Ông sợ không?" Ông Trung lắc đầu. "Sợ cũng không thay đổi gì. Nhưng tao lo cho mày. Lo cho đứa trẻ. Lo cho ngọn đèn." "Tôi sẽ giữ." "Giữ đèn. Đừng để tắt. Kể cả khi tao chết." "Tôi sẽ." "Không phải hứa. Giữ. Mày là người duy nhất có thể."
Ông Trung đưa tay chạm vào vai Huy. Bàn tay lạnh. Nhưng không lạnh như hồn ma. Có một chút hơi ấm, một chút gì đó còn sót lại của sự sống. Huy giữ nguyên, không né tránh. "Khi tao đi, thần làng sẽ yếu đi. Chúng mất đi một người giữ lửa. Hồn đói sẽ mạnh hơn. Mày phải chuẩn bị." "Tôi không biết phải chuẩn bị thế nào." "Không cần biết. Cứ giữ đèn. Đèn sáng, mày còn. Đèn tắt..." Ông Trung không nói hết. Ông lùi lại, lùi vào bóng tối, tan dần. Lần cuối Huy thấy ông, ánh mắt ông như ngọn lửa cuối cùng trong bóng đêm bao la.
Đứa trẻ khóc. Nước mắt của hồn — trong suốt, không chảy. Chúng treo trên má, trên cằm, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn. Đứa trẻ ôm lấy Huy, dụi mặt vào ngực hắn. Huy cảm nhận được sự run rẩy của thân thể nhỏ bé. "Đừng khóc," Huy nói. "Còn tao đây." "Cậu cũng sẽ đi. Như ông Trung." "Chưa." "Cậu hứa?" Huy nhìn ngọn đèn. Ngọn lửa nhấp nháy, sắp tắt. "Tao hứa."
Nhưng hắn biết lời hứa này có thể không giữ được. Không ai có thể hứa với một linh hồn. Bởi lẽ, một ngày nào đó, chính hắn cũng sẽ trở thành linh hồn. Và khi đó, hắn sẽ không còn nhớ mình đã hứa gì.
Bạn thấy chương này thế nào?