Chương 43: Thần Sông Khô Cạn
# Chương 43: Thần Sông Khô Cạn
---
Thần sông đến. Mặt xanh lè, tay cầm con cá chết. Thần đứng trên bờ sông, nơi dòng nước đã cạn chỉ còn là một lòng sông khô nứt nẻ. Mắt thần sông đờ đẫn, nhưng vẫn còn một tia sáng yếu ớt — tia sáng cuối cùng của một vị thần sắp tắt. Con cá trong tay thần khô cứng, mắt mở trừng trừng, mang đầy bùn sông. Huy nhìn con cá — nó đã chết từ lâu, nhưng vẫn giữ nguyên hình hài, như một bức tượng bằng bùn. Thần sông nâng con cá lên, như một lễ vật, như một lời than thở.
Huy mở mắt. Đèn dầu vẫn cháy. Ngọn lửa nhỏ hơn hôm qua — hắn biết, dù không thấy rõ. Huy nhìn quanh đền. Những hồn ma quen thuộc đã bắt đầu biến mất. Từ mười bảy, giờ chỉ còn mười một. Sáu linh hồn đã tan biến — họ không chết, họ chỉ... hết. Hết năng lượng, hết ý chí, hết thời gian. Huy thắp cho họ một nén nhang, dù biết họ không còn ở đây để hưởng. Khói nhang bay lên, hòa vào không khí lạnh lẽo, rồi tan biến, giống như họ.
Hắn ra ngoài. Đồng làng tĩnh lặng. Huy đi về phía dòng sông. Từ xa, hắn đã ngửi thấy mùi — mùi bùn khô, mùi cá chết, mùi của sự kết thúc. Sông quê Huy từng rộng, từng đầy nước, từng là nguồn sống của cả làng. Bây giờ chỉ còn là một vết nứt khô khốc trên mặt đất, như một vết sẹo trên da thịt làng quê. Huy nhớ lại những ngày hè, hắn cùng đám trẻ trong làng ra sông bơi lội, tắm mát dưới dòng nước trong xanh. Bây giờ, dòng sông ấy chỉ còn là một ký ức, một nỗi đau không thể nguôi.
Thế giới trước mắt Huy chỉ còn là những mảng tối sáng. Huy nhìn dòng sông khô — lòng sông trắng xóa dưới nắng, những vết nứt chạy dài như mạng nhện. Huy bước xuống lòng sông, chân hắn không để lại dấu. Đất dưới chân hắn khô, cứng, như sành. Huy nhặt một mảnh đất lên — nó vỡ vụn trong tay hắn thành bụi. Cát bụi chảy qua kẽ tay, bay trong gió, tan vào không khí. Huy nhìn những hạt bụi bay đi, cảm thấy mình cũng đang tan dần, từng chút một, cùng với dòng sông.
Huy không ngủ được. Hắn đã mất khả năng ngủ. Cơ thể hắn không cần nữa. Huy nằm xuống lòng sông khô, ngước nhìn bầu trời trắng bệch. Hắn tự hỏi: nước sông đã đi đâu? Nước có về biển không? Những con cá đã chết có còn linh hồn không? Hắn không biết. Có những câu hỏi không có câu trả lời. Huy nhắm mắt, tưởng tượng ra tiếng nước chảy, tiếng sóng vỗ, tiếng cá quẫy. Nhưng chỉ có im lặng. Một sự im lặng nặng nề, như cả dòng sông đang nín thở.
Huy đứng dưới nắng. Nhìn xuống chân. Không có bóng. Huy đã quen, nhưng hôm nay hắn chợt nghĩ: nếu không có bóng, không có phản chiếu, không có dấu chân — thì liệu hắn có thực sự tồn tại? Hay hắn chỉ là một giấc mơ của linh hồn làng? Một ảo ảnh trong tâm trí của những người sắp chết? Huy nhìn dòng sông khô, thấy những vết nứt giống như những đường chỉ tay trên một bàn tay khổng lồ. Số phận của làng, của sông, của tất cả — đều đã được viết sẵn trong những vết nứt đó.
Huy nhìn vào đền, không nhớ mình đã ở đây bao lâu. Hắn bắt đầu quên cả những linh hồn trong đền. Sáng nay, hắn nhìn một hồn ma và không nhớ tên. Hắn cố gắng nhớ — trống rỗng. Huy xấu hổ. Hắn đã hứa sẽ nhớ họ. Nhưng ký ức đang trôi đi, như nước sông về biển, không thể giữ lại. Huy nhìn hồn ma, cố gắng mỉm cười. "Xin lỗi," hắn nói. "Tao quên tên mày rồi." Hồn ma không trả lời. Chỉ nhìn hắn, với đôi mắt vô hồn. Nhưng trong ánh mắt ấy, Huy thấy một tia tha thứ.
Huy mình sống lại. Từng chút. Huy cảm thấy mình đang trở nên mạnh mẽ hơn — mạnh mẽ theo một cách lạnh lẽo, xa lạ. Huy đưa tay lên, tập trung, và thấy một luồng lửa xanh cháy trong lòng bàn tay. Ngọn lửa lạnh, không nóng. Huy nhìn ngọn lửa xanh — nó đẹp, một vẻ đẹp kỳ lạ, vừa quyến rũ vừa đáng sợ. Huy nắm tay lại, ngọn lửa tắt. Khi mở tay ra, lòng bàn tay chỉ còn một vết xám nhạt, như vết của một ngọn nến đã cháy.
Thần Hoàng Làng hiện ra cảnh báo. Lần này thần đã mờ đến mức Huy phải nheo mắt mới thấy. "Thần sông sắp tắt," thần nói. "Hồn đói sẽ vào làng từ lòng sông khô. Mày phải chuẩn bị." Huy gật đầu. Hắn biết. Hắn cảm thấy nó — một làn sóng năng lượng tối tăm đang đến từ phía sông. Huy nhìn xuống lòng sông khô, thấy những bóng đen đang di chuyển dưới lòng sông, như những con rắn khổng lồ đang bò trong bùn.
Trần Thị Huyền hiện ra từ mép khe. Bà nhìn Huy, nhìn thần sông, nhìn dòng sông khô. "Mày yếu hơn rồi." "Biết." "Mày có sợ không?" "Sợ cũng không thay đổi gì." Bà Huyền ngồi xuống bên Huy. "Mày là người giữ đèn tử tế nhất tao gặp." Khuôn mặt bà già nua hơn, mệt mỏi hơn. "Nhưng mày cũng sắp tắt rồi. Cùng với làng, cùng với tất cả." Huy nhìn bà. "Bà có thể giúp tôi không?" Bà lắc đầu. "Không ai có thể giúp mày. Khi thần sông tắt, mày sẽ phải một mình đối đầu với hồn đói."
Huy nhìn dòng sông khô. Nhìn thần sông đang mờ dần. "Tôi biết." Huy đứng dậy, cầm đèn, bước về phía sông. Hắn biết hồn đói đang chờ ở đó. Nhưng hắn vẫn đi. Bởi vì hắn là người giữ đèn. Và người giữ đèn không bỏ chạy. Huy bước xuống lòng sông khô, chân hắn chạm vào đất khô, không tạo ra âm thanh. Trước mặt hắn, bóng tối đang tụ lại, từ dưới lòng sông trào lên, như một làn sóng đen.
Huy giơ cao đèn. Ngọn lửa xanh cháy sáng. Hắn thì thầm: "Tao không sợ mày. Tao là người giữ đèn."
Huy bước xuống lòng sông khô, từng bước chắc chắn. Trước mặt hắn, bóng tối đang tụ lại, dày đặc hơn, đe dọa hơn. Nhưng Huy không lùi. Hắn giơ đèn lên cao, để ánh sáng bao phủ lấy mình. Những bóng đen lùi lại, tránh xa ánh sáng xanh. Huy tiến lên, mỗi bước là một tiếng nói: "Nơi này là của làng. Là của người sống. Các ngươi không có quyền ở đây."
Bóng tối gầm gừ — một âm thanh như sấm dưới lòng đất. Huy cảm thấy mặt đất rung chuyển dưới chân. Nhưng hắn đứng vững. Hắn nhớ lời của ông Trung: "Đèn sáng, mày còn. Đèn tắt..." Huy siết chặt ngọn đèn trong tay. Ngọn lửa xanh bừng sáng, mạnh mẽ hơn, như một mặt trời nhỏ giữa lòng sông khô.
"Tránh ra!" Huy hét lên.
Và bóng tối lùi lại. Từng chút, từng chút một, rồi tan biến như sương mù dưới ánh mặt trời. Huy đứng giữa lòng sông, một mình, nhưng không cô đơn. Trên bờ, bà Huyền xuất hiện, nhìn hắn với ánh mắt khác. "Mày làm được rồi," bà nói. "Lần đầu tiên, mày thắng."
Huy ngồi phịch xuống lòng sông khô, thở hổn hển. Hắn nhìn ngọn đèn, thấy nó đã cháy tối hơn. Nhưng nó vẫn cháy. Đó là điều quan trọng nhất.
Bạn thấy chương này thế nào?