Chương 44: Thần Giếng Tắt
# Chương 44: Thần Giếng Tắt
---
Giếng đầu làng cạn nước. Huy đứng bên bờ giếng, nhìn xuống đáy tối om. Giếng sâu, đã từng là nguồn nước ngọt duy nhất của cả làng vào mùa hạn. Huy nhớ lại những ngày hè oi ả, dân làng xếp hàng dài chờ đến lượt múc nước. Tiếng cười nói, tiếng gàu nước kêu ken két, tiếng nước đổ vào lu, vào chum — tất cả là âm thanh của sự sống. Giờ đây, dưới đáy giếng chỉ còn một lớp bùn khô, nứt nẻ. Và từ dưới đó, một tiếng kêu vọng lên — tiếng kêu của thần giếng. Không phải tiếng kêu đau đớn, mà là tiếng kêu của sự cô đơn, của một vị thần sắp chết mà không ai biết đến.
Huy mở mắt. Đèn dầu vẫn cháy. Ngọn lửa nhỏ — nhỏ đến mức Huy phải tập trung mới thấy nó. Huy nhìn ngọn lửa, và ngọn lửa nhìn lại hắn. Giữa họ đã có một sự kết nối — không phải bằng mắt, mà bằng một thứ gì đó sâu hơn. Huy biết ngọn lửa đang mệt, đang yếu, đang muốn tắt. Nhưng nó vẫn cháy, vì hắn. Cũng như hắn vẫn sống, vì nó. Huy đưa tay ra, che chắn cho ngọn lửa khỏi một cơn gió vô hình. Ngọn lửa nhấp nháy, rồi ổn định trở lại. "Cảm ơn mày," Huy thì thầm.
Hắn ra ngoài. Đồng làng tĩnh lặng. Huy đi về phía giếng đầu làng, nơi tiếng kêu vọng lên không ngừng. Trên đường đi, hắn gặp vài người dân — họ nhìn hắn với ánh mắt sợ hãi. Một bà lão lùi vào góc nhà khi thấy hắn. Một đứa trẻ khóc ré lên. Huy cúi mặt, bước nhanh qua. Hắn không trách họ. Hắn hiểu. Khuôn mặt hắn bây giờ — nó không còn là khuôn mặt người nữa. Da hắn xám xịt, mắt hắn đen kịt, không còn tròng trắng. Huy biết mình trông như một hồn ma đang đi giữa ban ngày. Huy bước nhanh hơn, cố gắng không nhìn vào mắt họ. Nhưng hắn vẫn cảm thấy ánh mắt họ đâm vào lưng hắn, lạnh lẽo, đầy sợ hãi.
Thế giới trước mắt Huy chỉ còn là những mảng tối sáng. Huy cúi xuống bờ giếng, nhìn xuống sâu. Hắn thấy gì đó lấp lánh dưới đáy — không phải nước, không phải bùn. Một thứ ánh sáng xanh yếu ớt, như một con đom đóm sắp tắt. Thần giếng. Vị thần cuối cùng còn chút sức lực. Huy nhìn xuống đáy giếng, cảm thấy sự sống của thần giếng đang yếu dần, như một ngọn nến sắp tàn. Huy muốn làm gì đó, nhưng không biết phải làm gì. Hắn chỉ có thể đứng nhìn, bất lực. Huy thò tay xuống giếng, cố gắng với tới thứ ánh sáng xanh ấy. Nhưng tay hắn quá ngắn. Hoặc giếng quá sâu. Huy không biết nữa. Hắn chỉ biết mình không thể chạm tới thần giếng.
Huy không ngủ được. Hắn không nhớ mình đã thức bao lâu. Huy quỳ xuống bên giếng, thì thầm với thần giếng. "Cụ còn ở dưới đó không?" Một tiếng động trả lời, như tiếng thì thầm vọng lên từ lòng đất. Huy không hiểu lời, nhưng hiểu ý. Thần giếng đang nói lời từ biệt. Huy nhặt một viên đá nhỏ, thả xuống giếng. Viên đá rơi, chạm đáy sau một khoảng thời gian dài hơn Huy tưởng. Một âm thanh khô khốc, như tiếng xương khô va vào nhau. Huy thả thêm một viên đá nữa. Lần này, viên đá rơi im lặng. Huy nghiêng người nhìn xuống — bóng tối dày đặc, không thấy đáy. Huy biết giếng đã cạn thật sự. Không còn gì dưới đó.
Huy đứng dưới nắng. Nhìn xuống chân. Không có bóng. Huy tự hỏi: nếu hắn nhảy xuống giếng, hắn có chạm đáy không? Liệu hắn có chết? Hay hắn chỉ rơi mãi, rơi mãi, vào một không gian không có đáy? Huy cúi xuống nhìn sâu vào bóng tối dưới giếng. Một cơn chóng mặt ập đến. Huy lùi lại, ngồi phịch xuống bờ giếng. Huy thở gấp. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Huy biết mình vừa suýt nhảy. Một phần trong hắn muốn kết thúc. Muốn xuống dưới đó, cùng thần giếng, cùng tất cả. Nhưng hắn không thể. Hắn còn ngọn đèn. Hắn còn lời hứa.
Huy nhìn vào đền, không nhớ mình đã ở đây bao lâu. Hắn đã quên nhiều chuyện. Hôm qua — nếu đó là hôm qua — hắn đứng giữa đền và không nhớ tên mình. Phải mất một lúc lâu, hắn mới nhớ ra. "Huy," hắn nói to. "Tao tên Huy." Những linh hồn trong đền nhìn hắn, không nói gì. Một linh hồn — một bà cụ — tiến lại gần, đặt tay lên vai Huy. Bàn tay lạnh, nhưng an ủi. "Không sao," bà nói. "Quên cũng không sao." Huy nhìn bà cụ, nhận ra bà là một trong những linh hồn đầu tiên hắn gặp ở đền. Bà đã ở đây từ trước khi hắn đến.
Huy mình sống lại. Từng chút. Nhưng sự sống lại này là sự sống lại của một thứ gì đó không phải con người. Huy có thể nghe thấy tiếng cây cối đang chết, tiếng đất đang khô, tiếng không khí đang loãng dần. Hắn có thể ngửi thấy mùi của thời gian, mùi của sự mục nát, mùi của những thứ sắp biến mất. Huy nhắm mắt, và thấy một tấm bản đồ của làng — những điểm sáng nhỏ, đại diện cho sự sống, đang tắt dần, từng cái một. Chỉ còn vài điểm sáng cuối cùng. Và một trong số đó là hắn.
Thần Hoàng Làng hiện ra cảnh báo. Lần này thần chỉ là một bóng trắng mờ ảo, không còn hình dạng rõ ràng. "Giếng cạn," thần nói, giọng nói yếu ớt như tiếng thở dài. "Thần giếng sẽ tắt trong đêm nay."
Ông Trung xuất hiện. Huy giật mình — đã lâu lắm không thấy ông. Ông Trung gầy hơn, già hơn, mắt trũng sâu. Nhưng còn sống. Còn hơi ấm. "Huy, tao không còn nhiều thời gian." Huy nhìn ông. "Tôi biết." "Giữ đèn. Đừng để tắt. Kể cả khi tao chết." "Tôi sẽ." Ông Trung nhìn Huy, mắt rưng rưng. "Mày là người giỏi nhất," ông nói. "Hơn cả tao."
Giếng làng cạn. Dân làng xếp hàng chờ nước. Nhưng không có nước. Họ xếp hàng trước giếng khô, bát cầm trên tay, mặt nhìn xuống đáy tối. Họ xếp hàng không phải vì hy vọng — mà vì thói quen, vì không còn gì khác để làm. Huy nhìn họ, thấy một tia sống cuối cùng đang tắt dần trong mắt họ. Khi nước hết, hy vọng cũng hết. Và khi hy vọng hết, con người chết trước khi thể xác kịp nhận ra. Huy nhìn họ xếp hàng, và thấy họ như những hồn ma, đang chờ đợi một thứ không bao giờ tới.
Huy quay lại đền, ngồi xuống cạnh ngọn đèn. Hắn nhìn ngọn lửa xanh, thấy nó đã cháy yếu hơn bao giờ hết. Huy biết thời gian của ngọn đèn sắp hết. Nhưng hắn vẫn ngồi đó, canh giữ, không rời. Huy thì thầm với ngọn lửa: "Chỉ cần thêm một chút nữa thôi. Một chút nữa." Ngọn lửa nhấp nháy, nhưng không tắt. Huy biết ngọn lửa cũng đang cố gắng, cố gắng hết sức để cháy, để giữ cho ngôi làng này tồn tại thêm một ngày, thêm một giờ, thêm một phút. Huy nhắm mắt, nghĩ về Thạch, về ông Trung, về tất cả những người đã và đang chiến đấu cho ngọn đèn này. Họ không bỏ cuộc. Và hắn cũng sẽ không.
Huy mở mắt, nhìn thẳng vào ngọn lửa xanh. "Mày với tao," hắn nói. "Đến cuối cùng."
Bạn thấy chương này thế nào?