Chương 45: Bà Chúa Khe
# Chương 45: Bà Chúa Khe
---
Bà Chúa Khe — đó là danh hiệu của Trần Thị Huyền thời xưa. Không phải bà là thần, không phải bà là người. Bà là một linh hồn đã tồn tại hàng trăm năm, một linh hồn mạnh mẽ đến mức có thể ảnh hưởng đến cả thế giới thực. Bà Chúa Khe cai quản khe sâu, nơi giao thoa giữa thế giới người và thế giới hồn. Bà đã giữ cân bằng giữa hai thế giới trong hơn ba trăm năm, lâu hơn cả lịch sử của ngôi làng này.
Huy mở mắt. Đèn dầu vẫn cháy. Đã nhiều ngày — hay nhiều tuần — kể từ trận chiến đầu tiên. Huy không còn đếm thời gian nữa. Hắn nhìn ngọn lửa, thấy nó đã trở nên xanh — không phải vàng cam như lửa thường, mà là một màu xanh lạnh, màu của những linh hồn đang cháy. Huy biết ngọn lửa đang thay đổi, giống như hắn. Huy chạm vào ngọn lửa xanh — lạnh, nhưng không làm hắn bỏng. Ngọn lửa lướt qua kẽ tay hắn, để lại một cảm giác ngứa ran, như kiến bò trên da. Huy đưa tay lên mũi ngửi — mùi của lửa xanh không phải mùi khói, mà là mùi của kim loại lạnh, của đá ẩm, của thời gian ngừng trôi.
Hắn ra ngoài. Đồng làng tĩnh lặng. Huy đi về phía khe, nơi Trần Thị Huyền thường xuất hiện. Hắn có câu hỏi. Hắn muốn biết sự thật. Tại sao hắn được chọn? Tại sao ngọn đèn không thể tắt? Và quan trọng nhất — mục đích của tất cả những điều này là gì? Huy bước dọc theo con đường mòn dẫn ra khe, hai bên đường là những bụi cây khô héo, chết dần. Những chiếc lá khô xào xạc dưới chân hắn, nhưng âm thanh đó nghe thật xa, như từ một thế giới khác vọng lại. Huy nghe thấy tiếng bước chân của mình — nhưng không phải trên mặt đất. Tiếng bước chân vọng lên từ dưới lòng đất, như thể có ai đó đang đi song song với hắn, ở một thế giới khác.
Thế giới trước mắt Huy chỉ còn là những mảng tối sáng. Huy bước dọc theo bờ khe, nhìn xuống vực sâu hun hút. Từ dưới đó, những bóng xám vươn lên, những bàn tay vô hình, những tiếng thì thầm. Huy không sợ nữa. Hắn đã quen. Huy đứng trên bờ khe, nhìn xuống. Dưới khe sâu, một dòng sông ngầm đang chảy — không phải nước, mà là một dòng chảy của linh hồn. Hàng ngàn, hàng vạn linh hồn đang trôi theo dòng chảy đó, về phía vô tận. Huy thấy một số khuôn mặt quen thuộc trong dòng chảy — những linh hồn đã từng ở đền, đã từng nói chuyện với hắn, đã từng tồn tại. Họ trôi qua, nhìn hắn, rồi trôi tiếp. Không dừng lại.
Huy không ngủ được. Huy không bao giờ ngủ nữa. Cơ thể hắn đã ngừng mọi nhu cầu sinh lý. Huy không ăn, không uống, không thở — không, hắn vẫn thở, nhưng nhịp thở đã chậm đến mức gần như ngừng hẳn. Huy đưa tay lên ngực — trái tim hắn đập mỗi phút một lần. Một nhịp. Rồi ngừng. Rồi lại một nhịp. Như một chiếc đồng hồ sắp hết pin. Huy đếm nhịp tim — một... hai... ba... ngừng. Huy chờ. Một... hai... ba... ngừng. Cơ thể hắn đang tập cho quen với sự vắng mặt của nhịp đập. Huy nằm xuống, áp tai vào ngực mình. Im lặng. Rồi một tiếng đập. Rồi im lặng. Huy không sợ. Hắn chỉ tò mò: khi tim ngừng hẳn, hắn sẽ ở đâu?
Huy đứng dưới nắng. Nhìn xuống chân. Không có bóng. Huy đã quên mất cảm giác có bóng là như thế nào. Đôi khi hắn tưởng tượng ra một cái bóng dưới chân mình, nhưng đó chỉ là trí tưởng tượng. Huy dẫm lên một hòn sỏi — hòn sỏi lún xuống đất, nhưng không có bóng của nó. Mặt trời vẫn chiếu sáng, nhưng không tạo ra bóng. Thế giới đã mất đi chiều thứ ba. Huy nhìn xuống vũng nước gần đó — nước phản chiếu bầu trời, nhưng không phản chiếu cây cối. Không phản chiếu nhà cửa. Chỉ có bầu trời, trống rỗng.
Huy mình sống lại. Huy cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ đang chảy trong huyết mạch — một sức mạnh từ dưới khe, từ thế giới hồn ma, từ những gì đã chết và sắp chết. Huy không còn là Huy nữa. Hắn đang trở thành một phần của khe, một phần của thế giới âm. Huy nhìn xuống bàn tay mình — nó đã trở nên trong suốt, mờ ảo. Huy có thể nhìn xuyên qua nó, thấy dòng sông linh hồn đang chảy phía dưới. Huy đưa tay lên, và thấy các ngón tay mình đang tan dần vào không khí, như khói. Huy nắm tay lại, cố gắng giữ hình dạng. Bàn tay trở lại. Nhưng Huy biết: một ngày nào đó, hắn sẽ không thể giữ được nữa.
Bà Chúa Khe xuất hiện. Trần Thị Huyền mặc áo dài đen, đầu đội khăn xếp. Bà không còn già nua như trước — bà trẻ ra, mạnh mẽ hơn. Khuôn mặt bà hồng hào, đôi mắt sáng. Huy nhìn bà, ngạc nhiên. "Sao bà lại..." "Trẻ ra?" Bà cười. "Vì khe đang mở rộng. Sức mạnh từ dưới đó đang dâng lên. Khi khe đóng, tao yếu. Khi khe mở, tao mạnh." Bà nhìn Huy với đôi mắt sâu hun hút. "Mày muốn biết?" Huy gật đầu. "Ta sẽ kể cho mày. Đèn này là đèn của làng. Nó đã cháy hơn ba trăm năm. Mỗi người giữ đèn là một thế hệ. Mày là thế hệ cuối cùng." "Tại sao là tôi?" "Vì mày đến đúng lúc. Vì mày không có gia đình, không có ràng buộc, không có ai đợi mày ở ngoài kia. Khi ngọn đèn tắt, làng sẽ biến mất. Tất cả linh hồn trong đền sẽ tan biến. Mày cũng vậy." "Và bà?" Bà Huyền cười buồn. "Tao đã chết từ lâu rồi. Tao chỉ là một linh hồn gắn với khe này. Khi khe đóng lại, tao cũng không còn."
Đứa trẻ đến bên Huy. Nó nhìn bà Huyền, rồi nhìn Huy. "Cậu còn nhớ tao không?" Huy nhìn nó. "Nhớ." "Tao sợ cậu quên." "Quên cũng được. Quên không phải lỗi."
Bà Huyền chỉ tay về phía khe. "Nhìn kìa. Chúng đang đến." Huy nhìn xuống khe. Hàng ngàn linh hồn đang trồi lên từ bóng tối. Hồn đói. Hồn lang thang. Những linh hồn đã chết từ hàng trăm năm trước. Tất cả đều đang nhìn về phía ngọn đèn. "Trận chiến cuối cùng," bà Huyền nói. "Chuẩn bị đi."
Huy nhìn bà, nhìn đứa trẻ, nhìn khe sâu đầy linh hồn. Hắn cầm chặt ngọn đèn. Ngọn lửa xanh cháy sáng.
Những linh hồn từ dưới khe trồi lên ngày càng nhiều. Huy thấy trong số đó có những khuôn mặt quen thuộc — những người đã chết trong làng, những người hắn đã từng gặp. Một bà lão, một người đàn ông, một đứa bé. Họ không còn nhìn hắn với ánh mắt sợ hãi hay xa lạ nữa. Họ nhìn hắn với ánh mắt của những người đang chờ đợi. Huy biết: họ chờ ngọn đèn tắt. Họ chờ sự giải thoát. Và hắn, người giữ đèn, là người duy nhất có thể giải thoát cho họ. Bà Huyền đặt tay lên vai Huy. Bàn tay lạnh, nhưng không còn xa lạ. "Khi thời điểm đến," bà nói, "mày sẽ biết phải làm gì. Đừng sợ." Huy nhìn bà. "Tôi không sợ. Tôi chỉ không muốn làm sai." Bà mỉm cười. "Không có đúng sai. Chỉ có ngọn đèn. Và mày."
Huy nhìn xuống khe sâu. Những linh hồn đang chờ. Huy nhìn lên bầu trời xám. Mặt trời đã mờ hơn. Huy nhìn vào ngọn đèn trong tay mình. Ngọn lửa xanh. Ngọn lửa cuối cùng.
Huy biết: ngày tận cùng đang đến gần. Và hắn, dù sẵn sàng hay không, phải đối mặt với nó. Huy không còn là người nữa, nhưng hắn vẫn còn lòng dũng cảm. Và lòng dũng cảm, hắn biết, là thứ duy nhất còn lại khi tất cả đã mất.
Bạn thấy chương này thế nào?