Chương 46: Huy Mất Bóng
# Chương 46: Huy Mất Bóng
---
Huy đứng dưới nắng. Không thấy bóng mình. Hắn đã biết điều này từ lâu, nhưng hôm nay nó trở nên hiện thực hơn bao giờ hết. Huy nhìn xuống chân, nhìn mặt đất, nhìn khoảng trống nơi cái bóng đáng lẽ phải có. Trống rỗng. Khoảng trống ấy như một vết thương trên mặt đất, một lời nhắc nhở rằng hắn không còn thuộc về thế giới này. Huy ngồi xuống, đưa tay chạm vào mặt đất nơi bóng đáng lẽ phải đổ dài. Đất khô, lạnh, không có gì đặc biệt. Nhưng tại sao không có bóng? Huy nhìn lên mặt trời — nó vẫn chiếu sáng, những vật khác vẫn có bóng. Chỉ hắn là không. Huy tự hỏi: có phải hắn đã mất bóng từ khi đánh mất linh hồn? Hay bóng rời bỏ hắn vì hắn không còn xứng đáng? Huy không biết. Có những câu hỏi không có câu trả lời.
Huy mở mắt. Đèn dầu vẫn cháy. Ngọn lửa xanh — xanh lạnh, xanh như lửa ma trơi. Huy nhìn ngọn lửa, và thấy trong đó những khuôn mặt — những khuôn mặt của những người giữ đèn trước hắn. Họ nhìn hắn từ trong ngọn lửa, im lặng, dõi theo. Huy biết họ đã chết, nhưng vẫn còn đó, trong ngọn lửa, chờ đợi. Huy nói chuyện với họ: "Các cụ có thấy không? Cháu không còn bóng nữa." Một khuôn mặt trong ngọn lửa nhấp nháy, như trả lời. "Không sao," nó nói. "Chúng ta đều từng mất bóng." Huy nhìn khuôn mặt đó, thấy nó giống một người hắn đã từng gặp — một người giữ đèn trước hắn, một người đã chết cách đây vài chục năm.
Hắn ra ngoài. Đồng làng tĩnh lặng. Huy bước đi, và những bước chân của hắn không còn chạm đất nữa. Hắn lướt trên mặt đất, cách một lớp không khí mỏng, như một linh hồn. Huy cố gắng dẫm mạnh — vẫn không. Bàn chân hắn xuyên qua mặt đất như xuyên qua không khí. Huy đã trở nên quá nhẹ, hoặc thế giới đã trở nên quá mỏng. Huy nhặt một viên sỏi, ném lên không — nó rơi xuống, phát ra tiếng động. Huy có thể ném vật, nhưng vật không thể ném lại hắn. Huy tồn tại trong thế giới như một kẻ ngoài cuộc, một người quan sát, không phải một người tham gia. Huy cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.
Thế giới trước mắt Huy chỉ còn là những mảng tối sáng. Màu sắc đã biến mất hoàn toàn. Huy nhìn thấy một ngôi nhà — nó không còn màu gì cả, chỉ là một khối đen trắng, như một bức tranh than. Mọi thứ đều phẳng lì, không chiều sâu, không khoảng cách. Huy đưa tay ra, cố gắng đo khoảng cách — tay hắn chạm vào tường nhà ngay lập tức, hoặc có thể chưa chạm, hắn không thể phân biệt được nữa. Huy bước tới, chạm vào bức tường. Nó cứng, lạnh. Có thật. Nhưng nó không có chiều sâu. Huy nhìn bức tường, thấy nó như một tấm bìa cắt dán, không có không gian phía sau.
Huy không ngủ được. Huy không cần ngủ nữa. Hắn nằm xuống nền đền, nhắm mắt, và thấy những thước phim của quá khứ — nhưng không phải quá khứ của hắn. Quá khứ của những người giữ đèn trước hắn. Cả một dòng dõi những người đã sống và chết vì ngọn đèn này. Huy thấy họ — người già, người trẻ, đàn ông, đàn bà. Tất cả đều có chung một ánh mắt: mệt mỏi, kiên định, không hối hận. Huy thấy người cuối cùng — một người đàn ông trung niên, quỳ xuống bên giường của một người sắp chết. "Giữ đèn," người sắp chết nói. "Đừng để tắt." Và người đàn ông gật đầu, nhận lấy ngọn đèn. Huy nhìn cảnh đó, và thấy mình trong vai người đàn ông ấy. Giống nhau. Cùng một số phận. Cùng một ngọn đèn.
Huy đứng dưới nắng. Không bóng. Huy cúi xuống, chạm tay vào mặt đất nơi bóng đáng lẽ phải có. Đất khô, nứt nẻ. Huy nhặt một hòn đá nhỏ, thả xuống chỗ trống. Hòn đá rơi, nằm im. Không có bóng của hòn đá. Huy nhìn quanh — mọi vật đều mất bóng. Cả thế giới đang mất dần bóng tối. Huy nhìn lên mặt trời — nó vẫn sáng, nhưng ánh sáng của nó không còn tạo ra bóng. Như thể thế giới đã chuyển sang một chế độ tồn tại khác, nơi bóng tối không còn ý nghĩa. Huy đưa tay lên che mắt — hắn thấy bàn tay mình mờ ảo, trong suốt. Huy có thể nhìn xuyên qua nó, thấy bầu trời xám phía sau.
Huy nhìn vào đền, không nhớ mình đã ở đây bao lâu. Huy quên nhiều chuyện. Sáng nay hắn quên tên đứa trẻ. Hắn đứng nhìn nó, cố gắng nhớ. "Tao quên tên mày rồi." Đứa trẻ nhìn hắn, không giận. "Không sao. Cậu nhớ mặt tao là được." Nhưng Huy biết — ký ức đang rời bỏ hắn, từng mảnh một. Một ngày nào đó, hắn sẽ quên cả khuôn mặt nó. Huy cố gắng ghi nhớ khuôn mặt đứa trẻ — sống mũi, đôi mắt, nụ cười. Nhưng ngay khi hắn cố ghi nhớ, những chi tiết đã bắt đầu mờ đi. Huy nhìn đứa trẻ, cố gắng khắc sâu hình ảnh nó vào tâm trí. Vô ích. Ký ức trôi đi, như cát chảy qua kẽ tay.
Huy mình sống lại. Huy cảm thấy cơ thể mình đang trở nên lạnh. Lạnh từ bên trong, từ xương tủy, lan dần ra da thịt. Huy nhìn tay mình — nó đã trở nên trong suốt, mờ ảo ở các cạnh. Huy có thể nhìn xuyên qua bàn tay mình, thấy nền đất bên dưới. Huy đưa tay ra trước mắt — bàn tay như một mảnh thủy tinh mờ, để lộ những đường gân xanh, những mạch máu đen sẫm. Huy có thể thấy xương mình qua lớp da mờ ảo. Huy đưa tay lên ngực — trái tim hắn đập chậm, mỗi nhịp cách nhau một phút. Huy có thể nhìn thấy trái tim mình qua lồng ngực, đang đập yếu ớt, sắp ngừng.
Bà Chúa Khe. Huy mất bóng. Tiếng trống âm vọng. Bà Huyền hiện ra từ mép khe. Bà nhìn Huy, thấy sự thay đổi. "Mày sắp thành hồn rồi," bà nói. "Chỉ còn một bước nữa thôi." Huy nhìn bà. "Và khi thành hồn thì sao?" "Mày sẽ không còn là người nữa. Mày sẽ là một phần của thế giới này mãi mãi. Không thể quay lại." Huy im lặng. Hắn nhìn ngọn đèn, nhìn ngọn lửa xanh. "Tôi không có nơi nào để quay lại."
Trần Thị Huyền hiện ra từ mép khe. Bà ta nhìn Huy. "Mày yếu hơn rồi." "Biết." "Mày có sợ không?" Huy lắc đầu. "Sợ cũng không thay đổi gì." Bà Huyền ngồi xuống. "Mày là người giữ đèn tử tế nhất tao gặp."
Huy đứng dưới nắng. Không bóng. Ruồi đậu trên mặt hắn. Huy không đuổi. Hắn cảm thấy chân chúng — nhẹ, lạnh, như những hạt bụi rơi trên da. Huy nhắm mắt. Để mặc ruồi bâu. Hắn không còn là người sống để đuổi chúng nữa. Huy hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh tràn vào phổi. Mùi của đất, mùi của sự sống, mùi của thế giới sắp biến mất. Huy mở mắt. Những con ruồi vẫn bâu trên mặt hắn. Huy không đuổi chúng. Hắn nhìn lên bầu trời, thấy một vệt mây dài, mỏng, như một vết cắt trên nền trời xám. Huy nhìn vệt mây, thấy nó giống như một bàn tay đang chỉ đường. Huy không biết nó chỉ về đâu. Có thể chỉ về phía khe. Có thể chỉ về phía đền. Có thể chỉ về phía cái chết.
Huy đứng yên, nhìn vệt mây, cho đến khi nó tan biến. Rồi hắn cúi xuống, đuổi lũ ruồi đi, và quay vào đền. Huy ngồi xuống bên ngọn đèn. Hắn nhìn ngọn lửa xanh, thấy nó đã cháy ổn định hơn. Huy đưa tay vuốt mặt, cảm thấy da mình khô, nhăn nheo. Huy không nhìn vào gương nữa. Hắn biết khuôn mặt mình đã thay đổi. Nhưng hắn không quan tâm. Điều duy nhất hắn quan tâm là ngọn lửa. Và ngọn lửa vẫn cháy.
Bạn thấy chương này thế nào?