Chương 52: Huyền Nói Thật
# Chương 52: Huyền Nói Thật
---
Trần Thị Huyền ngồi dưới gốc đa già, lưng tựa vào thân cây xù xì, mắt nhìn về phía xa nơi mặt trời lặn dần sau rặng tre. Bà ta ngồi đó như một pho tượng đã tồn tại hàng trăm năm. Huy đứng trước mặt bà, tay ôm đèn dầu, không dám thở mạnh. Hai người im lặng hồi lâu. Chỉ có tiếng lá đa rơi lộp bộp, tiếng gió thổi qua từng kẽ lá.
— Mày muốn biết sự thật à?
Huy gật đầu. Hắn đã chờ câu này từ rất lâu.
— Tao là con gái quan. Cha tao là quan tổng đốc dưới triều Nguyễn. Người ta gọi tao là tiểu thư, dạy tao chữ Hán, dạy tao cầm kỳ thi họa. Tao có mười lăm cái áo dài lụa, mỗi cái thêu một loài hoa khác nhau.
Huy chớp mắt. Bà Huyền già nua, rách rưới, sống trong khe đá, tay chân lấm lem bùn đất — không ai ngờ bà từng là con quan, từng mặc áo lụa.
— Năm tao mười bảy tuổi, cha tao mất. Quan trên gièm pha, triều đình tịch thu gia sản. Mẹ tao thắt cổ tự tử. Tao bị bắt bán cho một đạo sĩ già. Hắn trả cho chúng nó ba quan tiền. Ba quan tiền cho một con người.
Giọng bà Huyền vẫn đều đều, không thể hiện đau đớn hay oán hận. Nhưng Huy thấy đôi tay bà siết chặt vào nhau, những khớp ngón tay trắng bệch.
— Hắn giam tao dưới hầm. Một cái hầm xây bằng gạch cổ, rêu phủ đầy, ẩm ướt. Hắn nói tao là ấn sống. Một người còn sống nhưng bị phong ấn để giữ im lặng. Để bảo vệ bí mật.
— Bí mật gì?
— Dưới khe có một cái khe hở. Nơi ranh giới giữa người sống và người chết mỏng nhất. Nếu khe hở mở rộng, âm khí từ thế giới bên kia sẽ tràn vào. Cả vùng này sẽ thành đất chết. Đạo sĩ già nhận nhiệm vụ giữ nó đóng. Hắn dùng tao làm cái khóa. Một cái khóa bằng xương bằng thịt.
Bà Huyền kể, giọng bắt đầu khàn đi.
— Hắn giam tao trong hầm tối suốt mười ngàn chín nghìn ngày. Tao đếm, tao khắc từng ngày lên tường. Mỗi ngày một vạch. Mười vạch là một hàng. Mười hàng là một tháng.
— Sao bà không trốn?
— Trốn đi đâu? Trên tao là đất, dưới tao là đá. Cửa hầm khóa bằng xích sắt có bùa chú. Mỗi lần tao động vào, bùa chú nóng ran như lửa đốt. Tao không đi đâu được. Chỉ có thể ngồi, nghe tiếng đọc kinh của hắn, ngửi mùi nhang khói.
— Và rồi bà thoát?
— Tao không thoát. Hắn chết. Một hôm, không nghe tiếng đọc kinh nữa. Tao đợi một ngày, hai ngày, ba ngày. Không ai mở cửa. Không ai đem cơm. Đến ngày thứ bảy, tao dùng hết sức đẩy cửa hầm. Nó mở. Hắn nằm chết ở bậc thang lên. Mặt hắn đen thui, mắt mở trừng trừng.
Huy rùng mình.
— Khi hắn chết, ấn yếu đi. Tao thoát được một nửa. Nửa thân dưới của tao vẫn nằm dưới khe. Những gì mày thấy trên mặt đất — chỉ là một phần.
Bà Huyền đứng dậy, kéo váy lên. Dưới gấu váy, không phải chân người. Đó là một thứ mờ mờ, ào ảo, như khói, như sương. Huy nhìn, không tin vào mắt mình. Phần dưới của bà tan vào không khí, không có hình dạng rõ ràng.
— Tao sống như thế này từ đó đến nay. Không biết bao nhiêu năm. Chỉ biết mặt trời mọc rồi lặn, mọc rồi lặn.
— Bà có biết cách đóng khe không?
— Biết.
— Cách nào?
— Phải có một ấn sống mới. Một người sẵn sàng hy sinh. Một người mang lửa trong người.
Bà Huyền nhìn Huy. Ánh mắt ấy nói lên tất cả.
— Mày sẽ phải thế chỗ tao, Huy ạ. Không phải lúc này. Nhưng sớm thôi.
Huy lặng người. Hắn nhìn đèn dầu trong tay, nhìn ngọn lửa vàng nhỏ bé đang cháy.
— Tao phải giữ đèn. Làm sao giữ đèn nếu bị giam dưới hầm?
— Khi khe hở được đóng, mày không cần giữ đèn nữa. Nhiệm vụ của mày kết thúc. Mày chỉ cần ở dưới đó, làm cái nắp, làm cái khóa.
— Nhưng thần thì sao? Những hồn ma thì sao?
Bà Huyền cười — một nụ cười không vui, không buồn, chỉ là cái nhếch môi mệt mỏi của người đã sống quá lâu.
— Có những việc phải làm, Huy. Việc của thần là việc của thần. Việc của mày là giữ cho cánh cửa không mở. Đừng hỏi nhiều. Càng hỏi càng đau.
Trời tối dần. Bà Huyền đứng lên, bước từng bước chậm chạp vào bóng tối. Từng bước, từng bước, phần dưới cơ thể bà tan ra thành làn khói mỏng.
— Tao nói thật với mày vì mày xứng đáng được biết. Không phải vì tao tốt bụng. Tao chưa bao giờ tốt. Nhưng mày cần biết sự thật trước khi quyết định.
Bà lom khom bước đi, hòa vào màn đêm như một cái bóng sống.
Huy ở lại dưới gốc đa. Hắn nhìn lên những tán lá dày đan vào nhau, không thấy trăng, không thấy sao. Chỉ thấy một khoảng tối mênh mông.
— Chuyện gì đến sẽ đến.
Hắn tự nhủ, rồi quay về đền.
---
Trong đền, đèn dầu cháy không đều. Huy ngồi trước bàn thờ, nhìn những bát nhang cắm thẳng hàng. Hắn nghĩ về lời bà Huyền. Một ấn sống. Một người sẵn sàng hy sinh. Một cái khóa bằng xương bằng thịt.
— Mày tính làm gì?
Đứa trẻ xuất hiện từ phía sau tấm màn rách, im lặng như một con mèo.
— Tao không biết.
— Mày biết mà. Mày chỉ không muốn nói.
Huy im lặng.
— Nếu mày xuống đó, mày sẽ không bao giờ lên được. Mày hiểu điều đó chứ? Không phải như bà Huyền — bà ta còn một nửa ở trên. Mày sẽ mất tất cả. Cả phần sống lẫn phần chết.
— Tao biết.
— Mày vẫn muốn làm?
— Tao không muốn. Nhưng cần phải làm.
Đứa trẻ ngồi xuống cạnh Huy, tựa đầu vào vai hắn.
— Tao đã thấy nhiều người giữ lửa trước mày. Họ già, họ chết, họ bỏ cuộc. Nhưng mày trẻ. Mày còn có thể sống. Mày có thể chạy. Đi xa. Đừng nhìn lại.
— Chạy đi đâu?
— Bất cứ đâu. Còn hơn chết dưới khe.
— Nếu tao chạy, làng này sẽ chết.
— Mày quan tâm làng này làm gì? Làng này có ai quan tâm mày không? Có ai biết mày đang giữ lửa không? Họ ngủ, họ ăn, họ làm ruộng. Họ không biết mày đang chết dần từng ngày.
Đứa trẻ nói đúng. Huy biết.
Nhưng hắn lắc đầu.
— Tao không thể.
— Mày cứng đầu quá.
— Ừ. Cứng đầu từ nhỏ.
Đêm đó Huy nằm nhưng không ngủ. Hắn nghe tiếng bà Huyền vọng lên từ khe, một bài hát cổ nào đó hát bằng thứ ngôn ngữ không ai hiểu. Giọng bà thê thiết, như khóc, như gọi, như cảm tạ.
Huy gối đầu lên tay. Lửa xanh ngoài khe vẫn cháy.
Hắn biết mình sắp phải đưa ra quyết định cuối cùng.
---
Sáng hôm sau Huy ra khe từ sớm. Bà Huyền đã ở đó, ngồi trên một tảng đá phủ rêu, nhìn xuống vực thẳm.
— Đêm qua tao không ngủ.
— Tao cũng vậy.
— Tao định nói với mày thêm một chuyện nữa.
— Gì?
— Cách đóng khe. Không chỉ cần một ấn sống. Còn cần một người giữ lửa ở trên này. Một người thắp nhang, giữ lửa, để linh hồn không lạc.
— Ông Trung?
— Ông ta yếu lắm rồi. Không đủ.
— Vậy còn ai?
— Không ai.
Im lặng.
— Trừ khi mày làm được cả hai.
Huy không hiểu. Bà Huyền giải thích:
— Mày có thể đóng khe từ bên trong. Vừa là ấn, vừa là người giữ lửa. Nhưng đó là con đường không có lối về.
— Sẽ ra sao?
— Mày sẽ không còn là Huy nữa. Mày sẽ là một thứ gì đó ở giữa. Người sống không nhìn thấy mày. Người chết cũng không. Mày sẽ thành một bóng ma thức canh giữa hai thế giới. Người dưới đó gọi là Thần Không Tên.
— Thần... không tên?
— Đúng. Mày sẽ mất tên. Mất ký ức. Mất tất cả những gì là Huy. Chỉ còn lại nhiệm vụ.
Huy nhìn xuống khe. Lửa xanh cháy dưới đáy.
— Vậy thì cứ để khe mở?
— Nếu khe mở, âm khí sẽ tràn vào. Người sống sẽ chết dần. Cả làng sẽ chết. Rồi cả huyện. Rồi cả tỉnh. Mày muốn vậy không?
— Không.
— Vậy thì mày biết phải làm gì.
Bà Huyền đứng lên, quay mặt đi, nhưng dừng lại.
— Tao thương mày, Huy. Mày là người giữ lửa trẻ nhất tao từng gặp. Nhưng tao không thể làm gì hơn. Tao đã quá mệt.
Bà ta biến mất, tan vào màn sương sớm.
Huy ngồi lại bên khe suốt ngày hôm đó. Nhìn lửa xanh. Nhìn bầu trời. Nhìn đôi tay không còn là tay người.
Khi mặt trời lặn, hắn đứng dậy, quay về đền.
Trong lòng không vui, không buồn — chỉ có một sự bình thản kỳ lạ, như người đã chấp nhận số phận.
Hắn thắp một nén nhang, cắm vào bát hương.
— Thần ơi, con đã sẵn sàng.
Dù cho điều gì đến, hắn cũng không tránh nữa.
Bạn thấy chương này thế nào?