Chương 56: Đi Tìm Huyền
# Chương 56: Đi Tìm Huyền
---
Đêm. Huy không ngủ được. Hắn nằm cạnh ông Trung, nghe tiếng thở yếu ớt của ông, nghe tiếng gió rít bên ngoài, nghe tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm. Trong đầu hắn, một ý nghĩ cứ quay đi quay lại như con thoi: phải tìm bà Huyền. Phải hỏi bà ta cách đóng khe thật sự. Cách hàn ấn đồng. Cách cứu ông Trung.
Khi trời vừa hửng sáng, Huy ngồi dậy. Ông Trung vẫn ngủ, mặt hồng hào hơn đêm qua một chút, hơi thở đều hơn. Huy thắp một nén nhang cắm ở đầu giường, nhìn khói bay lên vòng vòng như những lời cầu nguyện vô hình. Rồi hắn ra khỏi đền, bước vào màn sương sớm.
Huy xuống khe. Sương sớm dày đặc, ướt lạnh, phủ trắng cả con đường. Những giọt sương đọng trên lá cây, long lanh trong ánh sáng yếu ớt của bình minh. Con đường mòn xuống khe trơn trượt vì rêu ẩm, nhưng Huy đã đi quen. Chân hắn tự động tìm đúng từng bậc đá, từng gốc cây để bám. Dù mắt hắn không còn thấy rõ, nhưng cơ thể hắn đã thuộc từng tấc đất nơi này.
Dưới gốc đa già, không thấy bà Huyền. Chỉ có những chiếc lá đa rụng đầy mặt đất, phủ một lớp dày. Huy tìm quanh, không thấy. Cái hang nhỏ bà ta hay ngủ trống không, chỉ có một đống rơm mục và mùi khét lẹt — mùi của lửa xanh, của thứ gì đó không thuộc về thế giới này.
— Bà Huyền! Bà Huyền!
Không ai trả lời. Chỉ có tiếng vọng từ vách đá bên kia khe, lặp lại lời gọi của hắn như một lời nhại.
Huy men theo mép khe, đi dọc bờ vực. Lửa xanh dưới đáy khe vẫn cháy, nhưng hôm nay nó rực hơn — như một ngọn đuốc khổng lồ đang thiêu đốt bóng tối. Màu xanh của nó chiếu lên mặt Huy, làm da hắn xanh lè như người chết.
Đột nhiên, hắn thấy một cái bóng lờ mờ dưới mép khe. Một cái bóng đang nằm sõng soài trên một tảng đá phẳng, bất động.
— Bà Huyền!
Huy trượt xuống, chạy đến. Bà Huyền nằm trên tảng đá, mặt tái nhợt, môi thâm tím, mắt nhắm nghiền. Người bà lạnh ngắt, gần như không còn hơi thở.
Huy lay bà:
— Bà Huyền! Bà làm sao? Bà tỉnh lại đi!
Bà Huyền từ từ mở mắt. Đồng tử bà đã chuyển sang màu xanh lè — màu của lửa xanh, của những thứ dưới khe. Bà nhìn Huy, mắt đờ đẫn, như nhìn xuyên qua hắn vào một thế giới khác.
— Huy... mày xuống đây làm gì?
— Tôi đi tìm bà. Tôi cần hỏi bà cách đóng khe. Cách cứu ông Trung.
Bà Huyền nhìn Huy, mắt vẫn đờ đẫn.
— Không còn cách nào cứu ông ta. Ông ta sắp chết. Mày cũng vậy. Tất cả chúng ta đều sắp chết.
— Tôi không quan tâm đến bản thân. Nhưng tôi cần biết cách đóng khe trước khi mọi chuyện quá muộn.
Bà Huyền im lặng hồi lâu. Mắt bà nhìn lên bầu trời, nhìn những đám mây xám xịt trôi chậm chạp. Rồi bà thở dài, một hơi thở dài như gió rít qua khe đá.
— Ấn đồng cần được hàn bằng máu của người sống. Máu pha với đất sét đen dưới đáy khe. Trát lên vết nứt, đọc thần chú khi trát.
— Thần chú gì?
— Một bài chú cổ. Tao thuộc từ thời con gái, khi còn ở trong phủ quan. Nhưng tao không còn sức để đọc. Một trăm năm làm ấn sống đã hút hết sinh khí của tao.
— Bà dạy tôi.
— Mày không học được. Thần chú này không phải học bằng trí nhớ. Nó phải được truyền bằng hơi thở, bằng linh hồn.
— Thì bà đọc. Tôi trát.
Bà Huyền nhìn Huy. Đôi mắt xanh lè ấy như nhìn xuyên qua hắn, nhìn vào tận tâm can.
— Được. Nhưng phải làm ngay. Không thể chờ. Mỗi giờ trôi qua, ấn đồng nứt thêm một ly.
Bà cố gắng đứng dậy, nhưng chân run lẩy bẩy, suýt ngã. Huy đỡ bà. Hai người — một già yếu, sắp chết, một héo mòn, mất dần nhân tính — đi về phía mép khe.
Đứng trước mép vực, bà Huyền nhìn xuống đáy sâu, nơi lửa xanh cháy:
— Mày phải xuống trước. Tao xuống sau. Tao không leo nhanh được. Mấy cái xương này sắp rã rời rồi.
Huy gật đầu. Hắn quay người, bám vào vách đá, bắt đầu leo xuống. Những mỏm đá lởm chởm cứa vào tay hắn, nhưng hắn không còn cảm thấy đau. Hắn chỉ thấy lạnh — một cơn lạnh thấu xương đang lan dần từ đầu ngón tay vào tận tủy.
Khi xuống đến nơi, Huy đứng trên tấm ấn đồng. Vết nứt đã rộng hơn chiều qua — bây giờ nó rộng gấp đôi, nước đen trào lên mạnh hơn, chảy thành dòng nhỏ chảy về phía góc khe.
Huy nhìn quanh. Ở góc khe, có một đống đất sét đen — dẻo, ướt, bốc mùi hôi thối nồng nặc. Mùi của thối rữa, của sự phân hủy.
— Đó là đất sét dưới khe — giọng bà Huyền vọng xuống. Bà đã leo được nửa đường, đang dừng lại thở hổn hển. — Lấy nó. Trộn với máu của mày.
Huy nhìn tay mình. Bàn tay gầy guộc, xanh xao, gần như trong suốt. Hắn lấy con dao nhỏ trong túi — con dao ông Trung đưa cho hắn từ những ngày đầu — rạch một đường dài trên lòng bàn tay.
Máu chảy ra. Máu đỏ sẫm, đặc quánh, không còn đỏ tươi như máu người sống. Nó chảy chậm, như mật ong, nhỏ giọt xuống tấm ấn đồng.
Huy vốc đất sét, trộn với máu. Hỗn hợp nhão nhoét, đỏ đen, ấm ấm trong tay.
— Bây giờ thì trát lên vết nứt. Nhanh lên.
Huy quỳ xuống, lấy tay trát đất sét lên vết nứt. Hỗn hợp dính vào kim loại, lan ra, phủ kín một đoạn dài chừng một gang tay. Nó bám chặt, như thể có sự sống.
— Đọc chú đi — Huy nói, không ngước lên, vẫn tiếp tục trát.
Bà Huyền đã leo được xuống. Bà đứng bên cạnh Huy, hai tay chống vào đầu gối, thở khò khè. Bà nhắm mắt. Bà há miệng.
Nhưng không có âm thanh nào thoát ra.
Miệng bà mấp máy, nhưng im lặng.
— Bà Huyền!
Bà mở mắt. Mắt bà đầy sợ hãi — một nỗi sợ mà Huy chưa từng thấy ở bà.
— Tao... tao quên rồi.
— Cái gì? Bà quên thần chú ư?
— Một trăm năm. Một trăm năm không dùng đến. Tao tưởng còn nhớ, nhưng khi mở miệng thì không có gì. Trống rỗng.
Huy sững sờ. Hắn nhìn bà Huyền — người đã sống hơn một trăm năm, người đã chịu đựng mọi thứ — bây giờ chỉ là một bà già lú lẫn, quên mất thứ duy nhất còn lại.
— Làm sao quên? Bà đã thuộc nó mà?
— Tao thuộc nó bằng thân xác, không phải bằng trí nhớ. Khi thân xác yếu đi, nó cũng biến mất.
— Vậy làm sao bây giờ?
Bà Huyền lắc đầu, mặt thất thần.
— Mày có thể xuống đáy khe. Tìm đạo sĩ. Hắn biết thần chú.
— Đạo sĩ đã chết. Ông ta chỉ là hồn ma.
— Hồn ma vẫn còn nhớ. Hồn ma có thể đọc.
Huy nhìn xuống dưới tấm ấn đồng. Một vực sâu không đáy. Lửa xanh cháy dưới đó, mời gọi.
— Nhưng nếu không tìm được đạo sĩ?
— Thì có lẽ... nên mở khe.
— Mở?
— Đúng. Để những hồn ma được giải thoát. Để mọi chuyện kết thúc.
— Nhưng làng sẽ chết!
— Có thể không. Có thể chúng ta kiểm soát được. Mày là người giữ lửa. Mày có sức mạnh mà mày không biết.
— Sức mạnh gì? Tôi chỉ là một thằng thanh niên mù mắt, mất bóng, quên mặt mẹ, chẳng còn gì ngoài cái đèn này.
Bà Huyền nhìn Huy, ánh mắt thay đổi. Từ sợ hãi sang thương hại. Từ thương hại sang cảm phục.
— Vậy thì không còn cách nào khác.
— Có. Tôi sẽ xuống đáy.
— Dưới đó là vực sâu. Không đáy.
— Tôi biết.
— Mày sẽ chết.
— Tôi biết.
— Và mày sẽ không bao giờ trở lại.
— Tôi biết.
Huy nhìn bà Huyền, mặt bình thản như mặt nước hồ thu.
— Nhưng nếu tôi xuống đó, tôi có thể đóng khe từ bên trong. Đúng không?
Bà Huyền im lặng. Rồi bà gật đầu — một cái gật đầu nhẹ, nhưng nặng nghìn cân.
— Đúng. Nếu mày xuống đến tận cùng, mày có thể phong ấn khe hở vĩnh viễn.
— Vậy tôi đi.
Huy quay lưng, bước về phía bờ vực, nơi lửa xanh cháy dữ dội dưới đáy.
— Khoan đã.
Bà Huyền gọi giật lại. Bà lục trong túi áo, lấy ra một cái bùa nhỏ — một mảnh giấy vàng óng, gấp hình tam giác, buộc bằng chỉ đỏ.
— Cầm lấy. Bùa này của đạo sĩ. Nó sẽ bảo vệ mày phần nào dưới đó.
Huy cầm lấy. Mảnh bùa ấm áp trong tay, ấm như một bàn tay vô hình nắm lấy hắn.
— Cảm ơn bà, bà Huyền.
— Tao không làm gì nhiều. Chỉ đưa cho mày một miếng giấy.
— Bà đã cho tôi sự thật.
Huy cất bùa vào túi. Hắn bước đến mép vực.
Phía dưới, lửa xanh cháy dữ dội. Những bàn tay vô hình vươn lên từ bóng tối, như đang chờ đón hắn. Những tiếng thì thầm vọng lên, không rõ lời, như lời mời gọi từ thế giới bên kia.
Huy hít một hơi thật sâu.
Rồi hắn nhảy.
Đứa trẻ xuất hiện bên cạnh hắn giữa không trung, nắm lấy tay hắn. Không khí rít bên tai, lửa xanh bao trùm lấy họ.
— Tao đi với mày — đứa trẻ nói.
— Mày không cần phải thế.
— Tao muốn. Đã hứa rồi mà.
Hai người rơi vào vực sâu. Ánh sáng xanh vây quanh, nuốt chửng họ vào lòng nó.
Bên trên, bà Huyền nhìn theo. Nước mắt bà chảy dài trên gương mặt nhăn nheo, nhưng bà không lau. Bà để mặc nó chảy, như một lời tiễn biệt cuối cùng.
— Đi bình an, đứa trẻ.
Bà nói, dù biết không ai nghe thấy.
Bạn thấy chương này thế nào?