Chương 57: Trong Lòng Đất
# Chương 57: Trong Lòng Đất
---
Rơi. Rơi mãi. Rơi không ngừng.
Huy không biết mình đã rơi bao lâu. Vài giây? Vài phút? Cả tiếng đồng hồ? Cảm giác thời gian biến mất hoàn toàn. Chỉ có gió rít bên tai, ánh sáng xanh lè vây quanh, và bàn tay lạnh ngắt của đứa trẻ nắm chặt tay hắn.
Rồi đột nhiên — không có tiếng động, không có va chạm, không có đau đớn. Huy chạm đất. Như thể hắn đã rơi trên một bề mặt mềm như bông. Hắn mở mắt.
Xung quanh hắn là một không gian kỳ lạ, không giống bất cứ nơi nào hắn từng thấy. Không còn là vách đá cheo leo. Không còn là lửa xanh leo lói trên bề mặt. Hắn đang đứng trong một thung lũng rộng lớn, ngập trong ánh sáng màu lam — một thứ ánh sáng dịu nhẹ, không đến từ mặt trời hay ngọn lửa, mà tỏa ra từ chính không khí.
— Chúng ta ở đâu?
Đứa trẻ đứng cạnh hắn, mặt bình thản, tay vẫn nắm tay Huy.
— Trong lòng đất. Nơi giữa các thế giới. Nơi mà người sống không bao giờ đặt chân đến.
Trước mặt họ là một con đường mòn bằng đất, hai bên là những cây khô trụi lá. Cành cây xoắn vào nhau như những bàn tay gầy guộc vươn lên trời. Mỗi cây đều có hình dáng méo mó, kỳ dị, như thể chúng đang chịu đựng một nỗi đau không nói thành lời.
Bầu trời phía trên không phải trời — là đất. Đất đá, rễ cây, xương cốt lẫn lộn, tạo thành một cái vòm khổng lồ. Những giọt nước màu đen nhỏ giọt từ trên cao xuống, rơi lộp bộp trên mặt đất.
— Đi thôi — đứa trẻ nói, kéo tay Huy.
Họ đi trên con đường mòn. Mỗi bước chân để lại những vệt sáng lập lòe trên mặt đất, như thể đất phát quang dưới chân họ.
— Mày thấy không? — đứa trẻ hỏi.
— Thấy gì?
— Những hồn ma.
Huy nhìn quanh. Bây giờ hắn mới thấy — những bóng mờ lờ mờ ở khắp nơi. Đứng dưới gốc cây, ngồi bên vệ đường, nằm dưới bụi cỏ khô. Hàng trăm, hàng ngàn bóng người. Họ nhìn Huy với đôi mắt trống rỗng, không cảm xúc, không quan tâm.
— Họ là ai?
— Những hồn mắc kẹt. Họ chết ở gần khe hở, nên không thể đi tiếp. Linh hồn họ bị giữ lại, lơ lửng giữa hai thế giới.
— Họ chờ gì?
— Chờ khe hở được đóng. Hoặc được mở. Một trong hai.
Một hồn ma bước ra, đứng giữa đường, chặn lối đi. Là một người phụ nữ già, lưng còng, tay cầm một cây gậy gỗ mun. Mặt bà ta nhăn nheo như vỏ cây.
— Người sống? — bà ta hỏi, giọng khàn đặc như tiếng đá mài. — Sao người sống lại xuống đây? Đây không phải chỗ của người sống.
— Tôi xuống đóng khe.
Bà già cười — một tiếng cười khan khản, như tiếng lá khô vỡ vụn dưới chân.
— Đóng khe? Bao nhiêu người đã nói thế. Tất cả đều thất bại. Họ chết, họ mắc kẹt, họ trở thành một phần của nơi này. Mày cũng vậy thôi.
— Có thể. Nhưng tôi phải thử.
Bà già nhìn Huy hồi lâu, đôi mắt trống rỗng như hai hố đen trên khuôn mặt nhăn nheo. Rồi bà nhường đường, lùi vào bóng tối.
— Đi đi. Nhưng nhớ — dưới này, không ai giúp ai. Mỗi người phải tự lo thân. Mày có chết cũng không ai cứu.
Huy gật đầu, tiếp tục đi. Con đường càng lúc càng tối. Ánh sáng lam nhạt dần, thay vào đó là một thứ bóng tối đặc quánh, có thể sờ được bằng tay.
— Mày có sợ không? — đứa trẻ hỏi.
— Có.
— Tốt. Sợ hãi giữ cho mày còn tỉnh táo. Sợ hãi là người bạn tốt của kẻ đi trong bóng tối.
Họ đi thêm một lúc nữa — Huy không biết bao lâu. Những ngôi nhà bắt đầu hiện ra từ bóng tối. Nhà cổ, mái ngói rêu phong, tường đá ong. Một ngôi làng cổ nằm dưới lòng đất, im lìm, tĩnh mịch, như một bức tranh đen trắng.
— Đây là làng cũ — đứa trẻ nói. — Làng trước khi khe hở mở. Người dân chết hết trong một đêm. Hồn họ không đi được, ở lại đây, sống lại cuộc đời cũ.
Huy bước vào làng. Những cánh cửa gỗ mở toang hoác. Trong nhà, đồ đạc còn nguyên — bàn ghế kê ngay ngắn, giường chiếu trải gọn gàng, bát đũa xếp trên kệ. Như thể người ta vừa rời đi vài phút trước.
— Họ sống thế nào dưới này?
— Họ không sống. Họ tồn tại. Mỗi ngày lặp lại những việc cũ. Dậy sớm, nấu cơm, ra đồng, về nhà, ăn cơm, đi ngủ. Dù không cần ăn, không cần ngủ. Họ làm vì quen, vì không biết làm gì khác.
Một người đàn ông bước ra từ một ngôi nhà. Ông ta mặc áo nâu, quần đen, chân đi dép lê — y hệt một nông dân ngoài kia. Mặt ông ta xám xịt, mắt mờ đục.
— Ông có khỏe không? — Huy hỏi.
Người đàn ông nhìn Huy, mắt mờ đục, không có tiêu cự.
— Mới đi làm đồng về. Mệt quá. Cả ngày cấy lúa, lưng muốn gãy.
— Đồng? Ở đây có đồng để cấy à?
— Đồng đây — người đàn ông chỉ ra phía sau lưng.
Huy nhìn theo. Phía sau ngôi nhà, một cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời — cái gọi là chân trời dưới lòng đất. Nhưng lúa không có hạt. Chỉ có thân, có lá, xanh tốt, nhưng vô dụng.
— Lúa không có hạt — Huy nói.
— Lúa không có hạt, nhưng vẫn phải cấy. Cấy để có cái làm. Có cái để chờ sáng mai.
— Chờ sáng mai làm gì?
— Để cấy tiếp.
Huy im lặng. Hắn hiểu. Ở đây, mọi người chỉ tồn tại một cách vô nghĩa, lặp đi lặp lại những việc cũ, chờ một ngày mai không bao giờ đến.
— Đi thôi — đứa trẻ kéo tay Huy.
Họ rời khỏi làng. Con đường dẫn lên một ngọn đồi thấp. Trên đỉnh đồi, một tòa nhà lớn hiện ra — mái cong vút, tường đỏ, cửa sơn son thếp vàng, lấp lánh dưới ánh sáng lam.
— Đền gì đây?
— Đền thờ vị thần đầu tiên đã chết.
Huy bước lên những bậc thềm bằng đá. Cánh cửa đền mở toang. Trong đền tối om, chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ cháy leo lét trên bàn thờ.
Giống hệt ngọn đèn hắn đang cầm.
Huy đến gần. Trên bàn thờ là một bài vị bằng gỗ mun, nhưng không có chữ. Trống không.
— Thần vô danh — đứa trẻ nói. — Vị thần không tên. Là vị thần đầu tiên chết khi khe hở mở ra.
— Thần cũng chết được sao?
— Thần sống nhờ lòng tin của con người. Khi khe hở mở, lòng tin bắt đầu rạn nứt. Người ta không còn tin vào thần linh nữa. Họ chỉ tin vào nỗi sợ. Và thần chết.
Huy nhìn bài vị trống không. Hắn thắp một nén nhang — que nhang cuối cùng trong túi — cắm vào bát hương.
— Xin thần chỉ đường cho con.
Khói nhang bay lên, không tan vào không khí như bình thường. Nó vòng vòng, tạo thành một vòng xoáy kỳ lạ, rồi bay về phía cuối đền, nơi có một cánh cửa nhỏ mà Huy chưa để ý.
— Lối kia — đứa trẻ nói.
Họ bước qua cánh cửa nhỏ. Phía sau là một cầu thang xoắn ốc bằng đá, đi xuống, sâu hun hút. Những bậc thang mòn vẹt, như đã có hàng ngàn người đi qua.
— Còn phải đi sâu hơn nữa sao?
— Còn. Còn rất sâu. Tận cùng.
Huy hít sâu. Mùi đất ẩm, mùi mốc, mùi của những thứ đã mục nát từ lâu. Hắn bước xuống cầu thang.
Mỗi bước là một bước vào sâu hơn trong lòng đất. Vào nơi tối tăm nhất. Vào nơi lửa xanh chờ đợi.
Và phía dưới, Huy nghe thấy một tiếng gọi.
Không phải tiếng người. Mà là tiếng của một thứ gì đó lớn hơn, cũ hơn, sâu hơn bất cứ thứ gì hắn từng biết.
Tiếng gọi từ khe hở.
— Tao đang đến.
Huy nói, giọng vọng vào bóng tối, rơi mãi, rơi mãi, không có điểm dừng.
Và từ dưới sâu, bóng tối trả lời bằng một tiếng rên dài, rung chuyển cả lòng đất.
Như một sinh vật khổng lồ đang thức giấc sau giấc ngủ nghìn năm.
Bạn thấy chương này thế nào?