Chương 58: Huy Mất Ký Ức
# Chương 58: Huy Mất Ký Ức
---
Huy tỉnh dậy. Hắn không biết mình đang ở đâu. Không biết mình là ai. Chỉ thấy tối om, lạnh lẽo, và một ngọn đèn dầu cháy leo lét trong tay.
Hắn nhìn ngọn đèn. Quen thuộc. Như một người bạn cũ từ kiếp nào. Nhưng hắn không nhớ tên mình. Cố gắng nghĩ, nhưng đầu óc trống rỗng.
— Mày tỉnh rồi à?
Một giọng nói vang lên bên cạnh. Giọng trẻ con, nhưng không ngây thơ. Huy quay sang. Một đứa bé trai ngồi bên cạnh, da trắng bệch, mắt đen láy, không có biểu cảm.
— Mày là ai?
Đứa bé nhìn Huy, mắt buồn.
— Mày không nhớ tao à?
Huy lắc đầu.
— Tao là... Huy.
— Ừ, mày là Huy. Còn tao là bạn mày.
— Bạn tao tên gì?
Đứa bé im lặng một hồi lâu. Nó nhìn xuống tay mình, những ngón tay gầy guộc, trắng bệch.
— Tao cũng không nhớ tên mình nữa. Lâu quá rồi. Mày gọi tao là Đứa Trẻ.
— Đứa Trẻ? Mày chỉ là một đứa trẻ thôi à?
— Tao đã là trẻ con khi chết. Và tao mãi mãi là trẻ con. Thời gian dưới này không làm tao lớn lên được.
Huy nhìn quanh. Họ đang ngồi trong một căn phòng nhỏ bằng đá — trần thấp đến nỗi hắn có thể chạm tay lên, tường ẩm ướt, rêu phủ xanh. Từ đâu đó, tiếng nước chảy nhỏ giọt vọng ra, đều đặn như nhịp tim.
— Chúng ta ở đâu?
— Trong lòng đất. Mày nhảy xuống khe để đóng khe hở, nhớ không?
Huy cố nhớ. Những mảnh ký ức vụn vỡ hiện ra trong đầu như những mảnh thủy tinh vỡ — sắc, nhọn, đau. Khe sâu. Lửa xanh. Một bà già với đôi mắt xanh lè. Một ông già nằm trên giường. Một ngôi làng chìm trong sương mù. Rồi tất cả tối sầm, vỡ vụn.
— Không. Tao không nhớ. Chỉ thấy những mảnh vụn.
— Mày đang mất ký ức. Càng ở dưới này lâu, mày càng quên nhiều. Không khí ở đây ăn mòn ký ức, như axit ăn mòn kim loại.
— Quên? Quên cái gì?
— Quên tên mày. Quên làng. Quên mặt mẹ. Quên tiếng cười. Quên nước mắt. Cho đến khi chỉ còn một cái vỏ rỗng.
Huy nhìn tay mình. Tay hắn gầy, xanh xao, gần như trong suốt — có thể nhìn thấy đường gân xanh và xương bên trong.
— Tao không nhớ mẹ tao.
— Ừ. Mày đã quên từ lúc còn ở trên kia. Ký ức về mẹ là thứ đầu tiên biến mất.
— Tao có mẹ không?
Đứa trẻ nhìn Huy, không trả lời ngay. Nó nhìn hắn với ánh mắt phức tạp — thương hại, buồn bã, và một chút ghen tị.
— Mày có mẹ. Nhưng mẹ mày chết lâu rồi. Mày đã quên từ lúc còn ở trên đó.
Huy im lặng. Hắn cố nhớ lại một khuôn mặt, một giọng nói, một bàn tay ấm áp. Nhưng không có gì. Một khoảng trống mênh mông trong đầu, nơi đáng lẽ phải có những ký ức tuổi thơ.
— Tao chỉ nhớ đèn.
— Vì đèn là mày. Mày là người giữ lửa.
— Người giữ lửa là gì?
— Mày là người được chọn để giữ ngọn lửa này. Nếu nó tắt, ranh giới giữa người sống và người chết sẽ sụp đổ.
Huy nhìn ngọn lửa vàng nhỏ nhảy múa trên tim đèn. Ngọn lửa cháy bình thản, đều đặn, như một trái tim đang đập.
— Tao giữ nó bao lâu rồi?
— Nhiều tháng. Có thể nhiều năm. Ở dưới này, thời gian không có ý nghĩa. Mày có thể ở đây một ngày, nhưng trên kia đã một năm.
— Tại sao tao phải giữ nó?
— Để khe hở không mở. Để người chết không tràn vào thế giới người sống.
— Khe hở ở đâu?
— Dưới này, sâu hơn nữa. Nơi có lửa xanh. Mày phải xuống đó.
Huy nhìn xuống sàn. Dưới chân hắn, một cái bóng đen kỳ lạ — không phải bóng của hắn, mà là một bóng khác, to hơn, như một người đang đứng ngay sau lưng hắn.
— Có người sau lưng tao?
Đứa trẻ nhìn về phía sau Huy.
— Có. Một hồn ma. Nó đi theo mày từ trên kia. Nó không ác, chỉ tò mò thôi.
— Nó muốn gì?
— Muốn mày đi tiếp. Nó cũng muốn được giải thoát.
Huy đứng dậy. Chân hắn yếu, run lẩy bẩy. Hắn cầm đèn dầu, bước ra khỏi căn phòng.
Hành lang dài, tối, hun hút không thấy điểm cuối. Hai bên là những cánh cửa gỗ đóng kín, cánh nào cũng cũ kỹ, mốc meo.
— Đừng mở cửa — đứa trẻ nói.
— Sao?
— Mỗi cánh cửa dẫn đến một nơi khác nhau. Mở nhầm cửa, mày sẽ lạc. Lạc mãi mãi.
— Làm sao biết cửa nào đúng?
— Cảm nhận. Cửa nào tỏa ra hơi lạnh và mùi lửa xanh là đúng.
Huy đi dọc hành lang, đưa tay lần lượt chạm vào từng cánh cửa. Cánh nào cũng lạnh, nhưng có một cánh lạnh hơn — lạnh thấu xương, như chạm vào băng.
— Cửa này.
Huy đẩy cửa. Nó mở ra, để lộ một hành lang khác, dài hơn, tối hơn.
Họ đi tiếp.
— Tao mệt.
— Mày phải đi tiếp. Không được dừng. Dừng là chết.
— Tao không nhớ mình đi bao lâu rồi.
— Đừng nghĩ về thời gian. Cứ đi.
Huy đi. Chân hắn tê dại, như không còn thuộc về hắn nữa. Hắn không còn cảm giác. Có thể họ đã đi vài giờ. Có thể vài ngày.
Cuối cùng, hành lang dẫn đến một cánh cửa lớn. Cánh cửa bằng đá nguyên khối, chạm khắc hình một ngọn lửa — ngọn lửa có ba ngọn, hai bên là hai con rắn quấn quanh.
— Mở nó ra.
Huy đặt tay lên cánh cửa. Đá lạnh buốt, lạnh đến nỗi da tay hắn dính vào. Hắn đẩy. Cánh cửa từ từ mở, tiếng đá cọ vào đá rít lên kinh tai.
Phía sau là một vực sâu. Một vực thẳm không đáy, ngập tràn ánh sáng xanh.
Và giữa vực, nổi lên một cái bệ đá hình tròn.
Trên bệ, một ngọn lửa xanh cháy.
Không phải lửa thường. Nó cháy bằng một thứ nhiên liệu khác — không phải dầu, không phải gỗ, không phải khí. Nó cháy bằng linh hồn.
Huy nhìn vào ngọn lửa, thấy trong đó hàng ngàn khuôn mặt — khuôn mặt người già, người trẻ, đàn ông, đàn bà, trẻ con. Tất cả đều nhìn hắn.
— Đó là lửa của khe hở. Từ nó mà khe hở tồn tại.
— Tao phải làm gì?
— Mày phải chạm vào nó. Hấp thụ nó. Kết hợp ngọn lửa xanh này với ngọn lửa vàng của mày.
— Nếu tao chạm vào?
— Mày sẽ đau. Rất đau. Nhưng nếu qua được, mày sẽ có sức mạnh để đóng khe hở.
Huy đưa tay ra. Ngọn lửa xanh tỏa hơi lạnh — lạnh hơn bất cứ thứ gì hắn từng chạm.
— Khoan — đứa trẻ nói. — Mày có chắc không? Một khi chạm vào, không thể quay lại.
— Tao không có gì để quay lại nữa.
Huy thò tay vào ngọn lửa xanh.
Một cơn đau khủng khiếp xuyên qua cơ thể hắn. Không phải đau của bỏng — mà là đau của ký ức. Hàng ngàn ký ức, hàng ngàn cuộc đời tràn vào đầu hắn như thác lũ.
Huy thấy mình là một người lính chết trong chiến trận. Thấy mình là một người mẹ mất con. Thấy mình là một đứa trẻ chết đói. Thấy mình là một vị thần bị lãng quên. Thấy mình là một ông già chết cô độc.
Hàng ngàn kiếp sống, hàng ngàn cái chết, tất cả đổ dồn vào một cái đầu nhỏ bé, không thể chứa nổi.
Huy hét lên. Tiếng hét vang vọng trong vực sâu.
Nhưng hắn không rút tay về.
— Huy! — đứa trẻ gọi.
Nhưng Huy không nghe thấy nữa. Hắn đang chìm vào trong ngọn lửa xanh, hòa vào hàng ngàn ký ức, mất dần bản thân mình.
Những ký ức của hắn — những thứ còn sót lại — bắt đầu rời bỏ hắn, từng mảnh, từng mảnh, như lá rụng mùa thu.
Tên hắn. Khuôn mặt mẹ hắn. Ngôi làng. Con đường. Những người bạn.
Tất cả tan biến trong ánh sáng xanh.
— Tao là ai?
Hắn hỏi, nhưng không ai trả lời.
Chỉ có hàng ngàn giọng nói đồng thanh vọng lên từ ngọn lửa:
— Mày là tất cả. Mày là không ai.
Và Huy — cái tên duy nhất còn sót lại trong đầu hắn — cũng bắt đầu phai mờ, như một bức tranh cũ bị thời gian bào mòn.
— Huy! Huy! — tiếng đứa trẻ gọi từ xa, như từ cuối một đường hầm.
Huy cố mở mắt. Mọi thứ nhòe nhoẹt.
— Tao là ai?
— Mày là Huy. Đừng quên. Giữ lấy cái tên đó.
Huy nhìn đứa trẻ. Nó đang nắm tay hắn, tay nó lạnh nhưng ấm hơn ngọn lửa xanh.
— Huy... Huy...
Hắn lẩm bẩm, cố giữ lấy cái tên.
Nhưng nó trượt khỏi hắn, như nước chảy qua kẽ tay.
Bạn thấy chương này thế nào?