Chương 68: Huy Nhớ Dần
# Chương 68: Huy Nhớ Dần
---
Sau khi nhập vào thần Đất, Huy không hoàn toàn biến mất khỏi thế gian. Một phần linh hồn nhỏ bé của hắn vẫn còn sót lại, tan vào lòng đất, vào từng hạt cát, từng giọt nước ngầm, từng sợi rễ cây. Huy không còn thân xác để đi đứng, không còn miệng lưỡi để nói năng, nhưng hắn vẫn cảm nhận được mọi thứ.
Huy thấy tất cả từ một góc nhìn mới.
Huy thấy từng hạt mưa rơi xuống cánh đồng khô hạn sau bao năm mong chờ. Những hạt nước mát lạnh thấm vào lòng đất, mang theo sự sống. Huy thấy những mầm lúa xanh non nhú lên từ lòng đất mẹ, từng chồi non mỏng manh nhưng đầy sức sống. Huy thấy những dòng sông đã cạn khô bắt đầu chảy trở lại, từng dòng nước nhỏ len lỏi qua những khe đá, góp lại thành dòng chảy mạnh mẽ.
Huy thấy các vị thần — từng vị một — bắt đầu hồi phục. Thần Sông, dù đã chết trông thấy, bắt đầu thức dậy khi dòng nước chảy qua ngôi đền cũ. Thần Mưa, dù đã tan biến vào nước, bắt đầu tụ lại khi những cơn mưa đầu mùa đổ xuống. Thần Làng, dù đã yếu đến kiệt cùng, bắt đầu sáng lên khi có người đến thắp nhang.
Huy thấy bà Sáu đi khắp các làng, kể cho dân làng nghe về các vị thần cổ xưa. Bà kể về thần Cây Đa, thần Sông, thần Đất. Bà dạy họ cách thắp nhang, cách cúng bái, cách giữ gìn tín ngưỡng của cha ông.
Nhưng trên hết, Huy thấy ký ức của chính mình bắt đầu quay trở lại.
Từng mảnh, từng mảnh, từng mảnh một. Như một bức tranh ghép hàng ngàn mảnh đang được ráp lại bởi một bàn tay vô hình.
Huy nhớ mẹ. Đột nhiên, rõ ràng như thể mới hôm qua. Một người phụ nữ gầy gò, tay chân chai sạn vì làm lụng, lưng hơi còng vì cấy lúa suốt bao năm. Bà thường ngồi bên bếp lửa hồng, tay cầm que củi khơi bếp, miệng hát ru Huy bằng những bài hát xưa cũ mà bà học được từ bà ngoại. Mùi khói bếp, mùi cơm cháy thơm lừng, mùi tóc mẹ thoảng mùi rơm rạ sau mỗi mùa gặt.
— Mẹ...
Huy gọi, nhưng không thành lời. Hắn không còn thanh quản, không còn miệng lưỡi. Hắn chỉ còn là một linh hồn tan trong lòng đất. Nhưng linh hồn hắn rung động, như một sợi dây đàn được gảy lên.
Huy nhớ nhà. Một ngôi nhà tranh nhỏ, vách đất, nền gạch đỏ. Trước nhà có một cây khế ngọt, mỗi mùa khế chín vàng rực, quả sai trĩu cành. Huy thường trèo lên cây hái khế — những quả khế vàng ươm, mọng nước — trong khi mẹ hắn ở dưới nhặt những quả rụng, lo sợ hắn ngã.
— Con trai mẹ, xuống đi, kẻo ngã.
— Con không ngã đâu mẹ. Con lớn rồi.
Huy nhớ giọng mẹ. Giọng ấm áp, dịu dàng, như suối chảy. Giọng mẹ gọi hắn mỗi buổi chiều từ ngoài đồng về: "Huy ơi, về ăn cơm!"
Huy nhớ những buổi chiều mùa hạ nóng nực, hắn cùng lũ bạn trong làng chạy nhảy trên cánh đồng lúa vàng, thả diều trên bờ đê. Những cánh diều giấy no gió bay cao vút, vút tít trên bầu trời xanh, như những ước mơ tuổi thơ chưa bao giờ thành hiện thực.
Huy nhớ ông Trung — ông già khắc khổ nhưng nhân hậu, người đã dạy hắn cách giữ lửa. Ông ngồi bên bàn thờ, chỉ cho hắn cách thắp nhang đúng cách, cách đọc kinh, cách khấn vái. Ông đã truyền cho hắn ngọn lửa — không chỉ ngọn lửa trên tim đèn, mà còn ngọn lửa trong tim.
Khi Huy nhập vào thần Đất, ông Trung đã ra đi thanh thản, như một chiếc lá vàng rụng về cội. Huy biết, vì hắn cảm nhận được ông không còn trên thế gian nữa.
Huy nhớ bà Huyền — người đàn bà kỳ lạ, một nửa sống một nửa chết, đã sống hơn một trăm năm dưới lòng đất. Sau khi khe hở đóng lại, phần dưới cơ thể bà đã hồi phục. Bà có thể đi lại bằng đôi chân thật sự của mình sau hơn một trăm năm. Bà không còn là ấn sống nữa. Huy mừng cho bà.
Huy nhớ đứa trẻ — người bạn nhỏ đã đi cùng hắn suốt chặng đường dài gian khổ. Nụ cười của nó khi lần đầu tiên Huy nói "tao đi với mày". Bàn tay lạnh ngắt của nó nắm tay hắn khi họ rơi xuống vực sâu. Những lời thì thầm của nó trong bóng tối: "Còn tao, tao đi với mày." Tình bạn thầm lặng, vô điều kiện.
Đứa trẻ đã về với gia đình nó, với những đứa em đã chết đói năm xưa. Nhưng tình bạn của nó vẫn còn mãi trong lòng Huy.
Và Huy nhớ ngọn đèn dầu — người bạn đồng hành duy nhất trong suốt cuộc hành trình. Ngọn lửa vàng nhỏ bé nhưng kiên cường, luôn cháy trong đêm tối, sưởi ấm tâm hồn hắn khi mọi thứ tưởng chừng sụp đổ. Ngọn lửa mà hắn đã giữ bằng mọi giá, bằng cả sinh mạng.
Những ký ức ùa về nhiều quá, mạnh mẽ quá, đến nỗi linh hồn Huy như muốn vỡ tung.
Huy khóc.
Nước mắt của huy không rơi trên khuôn mặt — vì hắn không còn khuôn mặt để nước mắt chảy. Nước mắt của huy là nước ngầm dưới lòng đất, từng giọt từng giọt thấm vào đất, vào đá, vào từng sợi rễ cây. Những giọt nước mắt vô hình ấy nuôi dưỡng những mầm xanh đang vươn lên sau mùa đông dài, nuôi dưỡng những bông hoa dại đang nở trên các triền đồi, nuôi dưỡng những cánh rừng đang hồi sinh.
— Con nhớ tất cả — Huy thì thầm trong tâm trí, nơi duy nhất hắn còn có thể nói chuyện.
Và lần đầu tiên sau một thời gian rất dài, Huy cảm thấy bình yên thực sự.
Không còn phải chiến đấu, không còn phải giữ lửa, không còn phải tìm kiếm, không còn phải hy sinh thêm lần nào nữa.
Huy chỉ là một phần của đất, của trời, của vũ trụ bao la.
Và điều đó, hóa ra, không tệ chút nào.
Từ trong lòng đất sâu thẳm, Huy nhìn lên bầu trời xanh qua những kẽ lá, qua những tán cây đang đâm chồi nảy lộc, qua những cánh chim đang bay lượn tự do trên bầu trời rộng lớn. Mọi thứ đều có một vẻ đẹp riêng, một sự sống riêng, một linh hồn riêng.
Và Huy hiểu ra một điều — sự hy sinh của hắn không phải là kết thúc. Đó là sự khởi đầu của một điều gì đó lớn lao hơn nhiều. Một vòng tròn sự sống mới đang bắt đầu, nối tiếp từ cái chết của hắn. Như ngọn lửa trong đèn dầu, tắt đi chỉ để một ngọn lửa khác được thắp lên.
— Tạm biệt, Huy.
Một giọng nói quen thuộc thì thầm trong gió, nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi.
Giọng của đứa trẻ.
— Cảm ơn mày.
Huy mỉm cười — không phải bằng môi, mà bằng cả tâm hồn mình.
Và hắn tiếp tục nhìn những đám mây trôi, bình yên, vĩnh cửu.
Trong lòng đất, nơi Huy nằm, một mầm cây nhỏ bắt đầu nhú lên. Một mầm xanh non mơn mởn, vươn lên từ bóng tối, xuyên qua lớp đất dày, tìm đến ánh sáng mặt trời.
Một sự sống mới.
Từ sự hy sinh của một con người.
Từ ngọn lửa cuối cùng của người giữ lửa.
Bạn thấy chương này thế nào?