Chương 72: Hồn Trẻ Dẫn Đi
# Chương 72: Hồn Trẻ Dẫn Đi
---
Đêm đó Huy không ngủ. Hắn nằm trong đền, mắt mở, nhìn lên trần nhà tối. Đèn dầu cháy nhỏ, bóng tối ôm lấy hắn từ mọi phía.
Huy nhớ lại giấc mơ về ông già dưới gốc đa. Ông ta cười. Nụ cười của người đã lâu không ai nhìn đến.
"Cậu thức à?" — giọng đứa trẻ vọng từ góc phòng.
Huy không giật mình. Hắn quen rồi.
"Ừ."
"Tao dẫn cậu đi," — đứa trẻ nói — "Đến chỗ có nhiều thần hơn."
Huy ngồi dậy. "Đi đâu?"
"Lên núi. Trên đó có miếu Thần Sông."
"Thần Sông? Bờ sông cạn kia à?"
Đứa trẻ lắc đầu. "Sông cạn rồi. Nhưng thần chưa chết. Thần ở trên núi, chỗ mà ngày xưa nước chảy qua."
Huy không hỏi thêm. Hắn thu xếp đèn dầu, bỏ vào túi vải. Bật lửa, hương khô, một nắm gạo — những thứ hắn có.
Đứa trẻ đợi ngoài cửa. Trong bóng tối, nó chỉ là một vùng tối đậm hơn một chút.
"Cậu không sợ à?" — nó hỏi.
"Sợ gì?"
"Sợ tao dẫn cậu vào chỗ không có đường về."
Huy nhìn đứa trẻ. "Mày có đường về không?"
Đứa trẻ im lặng một lúc. "Không."
"Vậy tao cũng không cần."
Chúng đi trong đêm. Trăng khuyết, chỉ đủ sáng để thấy đường. Hai bên đường là những bóng cây khẳng khiu, như những bàn tay chồi lên từ đất.
Rừng bắt đầu từ chân núi. Không phải rừng già — rừng mới mọc sau chiến tranh. Tre, nứa, những cây gạo già. Nhưng trong đêm, rừng có vẻ khác. Huy nghe tiếng động xung quanh. Không phải tiếng thú. Là tiếng thở.
"Có nhiều hồn trong này," — đứa trẻ nói — "Hồn lạc. Không tìm được đường về nhà."
"Sao họ lạc?"
"Họ chết trên đường đi. Đi tìm cái gì đó. Nhưng không tìm được. Chết giữa đường."
Huy nhìn quanh. Hắn thấy những cái bóng di chuyển giữa các thân cây. Mờ. Như khói. Họ không đến gần.
"Họ sợ đèn của cậu," — đứa trẻ giải thích.
Huy hạ đèn xuống thấp. "Tao không muốn họ sợ."
"Cậu lạ thật," — đứa trẻ nói — "Người khác mang đèn để đuổi hồn. Cậu mang đèn để..."
Nó không nói hết.
Huy đi tiếp. Rễ cây trồi lên mặt đất, như mạch máu của núi. Hắn phải bước cẩn thận. Đứa trẻ đi trước, không chạm đất — nó lướt.
Một giọng nói vọng từ bên trái: "Có ai không? Có ai không?"
Huy dừng lại. Giọng khàn đục, như người già.
"Có," — Huy đáp.
"Có thấy con tôi không? Nó mặc áo nâu. Nó chạy ra đồng."
Huy nhìn vào bóng tối. Một bà già đứng giữa hai thân cây. Áo bà ba đen, tóc bạc phơ. Mặt bà già nua, mắt đục.
"Con bà ở đâu?" — Huy hỏi.
"Ở dưới đồng. Nó chạy ra đồng từ sáng. Không thấy về."
Huy nhìn đứa trẻ. Đứa trẻ lắc đầu: "Bà ấy chết rồi. Chết năm ngoái. Con bà chết trước bà hai mươi năm."
Huy nuốt nước bọt. Hắn quay lại bà già.
"Bà ơi, con bà về rồi. Bà về nhà đi."
Bà già nhìn Huy. Mắt bà không chớp. "Thật không?"
"Thật. Con bà về rồi. Bà về đi."
Bà già đứng yên một lúc. Rồi bà quay người, đi vào bóng tối. "Về... về nhà..."
Đứa trẻ nhìn theo. "Cậu nói dối."
"Ừ."
"Nói dối tốt."
"Tao không muốn bà ấy đợi mãi."
Chúng đi tiếp. Càng lên cao, cây càng thưa. Đất đá lộ ra. Huy thấy những tảng đá lớn, xếp thành vòng tròn. Trên đá có rêu xanh.
"Đây là nơi thờ Thần Sông," — đứa trẻ nói.
Huy nhìn quanh. Không có miếu. Không có am. Chỉ có những tảng đá xếp vòng.
"Không có miếu?"
"Người xưa không xây miếu. Họ thờ bằng đá. Thần Sông không ở trong nhà."
Huy quỳ xuống. Hắn đặt đèn lên tảng đá trung tâm. Hương trong tay hắn run nhẹ.
Hắn châm lửa. Khói tỏa.
"Con là Huy," — hắn nói — "Con ở làng dưới núi. Con xin thắp hương cho Thần Sông."
Im lặng.
Nhưng Huy nghe thấy tiếng nước.
Không phải nước chảy. Mà nước nhỏ giọt. Từng giọt. Từ trên tảng đá. Nước rỉ ra từ khe đá, chảy xuống, thấm vào đất.
Huy nhìn lên. Trên tảng đá, một vệt ướt loang ra. Nước không phải từ mưa. Nó từ trong đá.
Đứa trẻ chạm vào vệt nước. Nó đưa tay lên ngửi. "Nước mát. Thần còn."
Huy thắp thêm hương. Ba que. Chín que. Hắn không biết số lượng, nhưng hắn thắp.
Nước từ khe đá chảy nhiều hơn. Không phải suối. Nhưng là dấu hiệu.
Huy ngồi đó, nhìn nước chảy. Hắn nhớ con sông dưới làng. Ngày xưa sông rộng, nước trong. Mùa lũ nước dâng lên tận chân đê. Mùa khô trẻ con tắm, câu cá.
Giờ sông cạn. Đáy sông nứt nẻ.
"Thần Sông có thể làm sông chảy lại không?" — Huy hỏi đứa trẻ.
"Không. Nước mất rồi. Nhưng thần còn. Thần nhớ nước."
Huy gật đầu. Hắn hiểu. Có những thứ mất rồi không thể lấy lại. Nhưng vẫn có thể nhớ.
Hắn ngồi bên tảng đá đến khi trời sáng. Nước từ khe ngừng chảy khi mặt trời lên. Nhưng vệt ướt còn đó.
"Thần Sông cần gì?" — Huy hỏi.
"Cần người nhớ đến nó," — đứa trẻ nói.
"Tao sẽ nhớ."
Huy đứng dậy. Chân tê. Hắn nhìn xuống tay — móng tay hơi xanh. Dương khí hao thêm.
Nhưng trong lòng hắn, một chỗ nào đó ấm lên. Như có nước chảy.
Trên đường về, hắn gặp lại bà già hồn lạc. Bà đứng bên đường, nhưng không hỏi nữa. Bà chỉ nhìn Huy, rồi cúi đầu.
"Cảm ơn," — bà nói.
Huy dừng lại. "Bà tìm được con chưa?"
Bà lắc đầu. "Nhưng tôi biết nó không về. Tôi chỉ không muốn tin."
Huy không biết nói gì. Hắn lấy ba que hương, thắp lên, cắm xuống đất bên đường.
"Cho hồn lạc," — hắn nói — "Cho tất cả những người không tìm được đường về."
Khói hương bay lên, tỏa ra giữa những thân cây. Từ trong bóng tối, những hồn lạc bước ra gần hơn. Họ không đến gần đèn. Nhưng họ nhìn khói.
Bà già nhìn Huy. Lần đầu tiên, mắt bà có ánh sáng.
"Cháu là người tốt," — bà nói — "Nhưng cháu đang mất dần."
"Cháu biết."
"Cháu có muốn tôi chỉ cho cháu cách giữ lại không?"
Huy nhìn bà. "Có."
Bà già đến gần. Tay bà khô đét, như cành cây. Bà đặt tay lên trán Huy.
"Cách duy nhất để giữ dương khí là không tiếp xúc với hồn. Nhưng cháu đã chọn con đường kia rồi."
"Cháu biết."
"Vậy không có cách nào. Cháu sẽ mất hết."
"Bao lâu?"
Bà già lắc đầu. "Không ai biết. Nhưng khi cháu mất bóng, mất màu, mất cảm giác — khi cháu không còn thấy mình trong gương — thì đó là lúc."
Huy gật đầu. "Cảm ơn bà."
"Tôi không giúp được gì."
"Bà nói thật. Đó là giúp rồi."
Huy đi tiếp. Mặt trời lên cao. Ánh nắng xuyên qua lá cây, tạo những vệt sáng trên mặt đất. Huy nhìn xuống chân. Không có bóng.
Hắn mất bóng từ lúc nào. Nhưng hôm nay hắn thấy rõ hơn. Hắn là người không có bóng.
"Tao cũng không có bóng," — đứa trẻ nói, như đọc suy nghĩ của Huy.
"Không sao."
"Cậu nói không sao — nhưng cậu buồn."
Huy không trả lời. Hắn đi. Đứa trẻ đi bên cạnh.
"Cậu ơi," — nó nói — "Tao muốn hỏi cậu một câu."
"Hỏi đi."
"Nếu cậu biết cậu sẽ chết — cậu có đi tiếp không?"
Huy dừng lại. Hắn nhìn xa xăm, về phía ngôi đền dưới làng. "Có."
"Sao?"
Huy quay lại nhìn đứa trẻ. "Vì có người cần tao. Vì nếu tao không đi, không ai đi."
Đứa trẻ cúi xuống. "Tao cũng vậy. Năm 1945, khi tao chết, tao có thể đi. Nhưng tao ở lại. Vì mẹ tao cần tao."
"Hồn cũng có thể thương người à?" — Huy hỏi.
Đứa trẻ ngước lên. Mắt nó sáng ướt. "Hồn là người không có thân xác. Nhưng vẫn là người."
Huy quỳ xuống, ngang tầm với đứa trẻ. "Tao biết rồi."
"Cậu biết gì?"
"Rằng mày không chỉ là hồn đói. Mày là người."
Đứa trẻ nhìn Huy một lúc lâu. Rồi nó mỉm cười. Nụ cười yếu ớt, như ánh đèn dầu trước khi tắt. Nhưng thật.
"Tao dẫn cậu đến chỗ tiếp theo," — nó nói — "Có nhiều thần hơn. Nhiều miếu hơn. Nhiều việc hơn."
"Bao xa?"
"Xa. Nhưng tao ở với cậu."
Huy gật đầu. Hắn đi. Đứa trẻ theo sau. Phía trước, núi mở ra một thung lũng nhỏ. Trong thung lũng, một mái miếu cũ kỹ lộ ra giữa lớp cỏ dại.
Miếu Thần Đất.
Huy biết, hành trình còn dài. Hắn còn nhiều thần phải tìm. Nhiều hương phải thắp. Và dương khí của hắn — mỗi ngày một ít — đang ra đi.
Nhưng hắn không dừng lại.
Bạn thấy chương này thế nào?