Chương 74: Bảy Gác Đền
# Chương 74: Bảy Gác Đền
---
Bảy ngồi trước đền. Tay cầm điếu thuốc, không châm. Nó chỉ ngồi, nhìn ra đồng.
Huy thu xếp đồ đạc. Ít thứ. Một bật lửa. Một gói nhang. Một chai nước.
"Đi mấy ngày?" Bảy hỏi.
"Không biết." Huy đáp. "Tùy."
Bảy gật đầu. Nó không hỏi thêm. Ở với Huy lâu, nó hiểu: có những chuyện không cần hỏi.
Huy đeo ba lô lên vai. Nhìn quanh đền lần cuối.
"Giữ lửa." Huy nói.
"Ừ." Bảy đáp.
Huy đi. Bảy nhìn theo. Cho tới khi bóng Huy khuất sau lũy tre.
Bảy vào đền. Nhìn ngọn đèn dầu. Lửa cháy. Nhỏ, nhưng đều.
Bảy đưa tay ra hơ trên ngọn lửa. Hơi ấm lan lên da. Nó nhắm mắt. Cảm nhận.
Bảy không phải người giữ lửa. Huy mới là người được chọn. Nhưng Huy đi rồi, Bảy phải giữ thay.
"Đừng tắt." Bảy nói với ngọn đèn.
Ngọn đèn không trả lời. Nó chỉ cháy.
Tối hôm đó, Bảy ngồi trước đền. Không có ai. Làng vắng. Chỉ có tiếng dế kêu trong đêm.
Bảy nhìn lên trời. Trăng non. Sao nhiều.
"Chú Huy." Bảy nói một mình. "Đi đâu vậy?"
Không ai đáp. Gió thổi qua sân. Lá đa rơi.
Bảy nhớ lại lần đầu gặp Huy. Hồi đó, nó không tin Huy. Một người lạ từ thành phố về làng. Ai mà tin được?
Nhưng rồi Huy chứng minh. Huy giữ đèn. Huy đi tìm hồn. Huy không sợ.
"Người đó khác." Bảy thì thầm.
Bảy vào đền. Ngồi bên đèn. Nó không ngủ. Nó canh.
Đêm dài. Gió lớn. Ngọn lửa chao qua chao lại. Bảy lấy tay che. Nhưng gió luồn qua kẽ tay.
Bảy thấy lo. Nếu lửa tắt thì sao? Huy đã giữ suốt thời gian qua. Giờ Huy đi, nó phải giữ.
Nửa đêm, có tiếng động ngoài sân.
Bảy đứng dậy. Tay túm chặt cây đèn pin. Ra ngoài.
Sân đền trống. Nhưng Bảy thấy một bóng người dưới gốc đa.
"Ai?" Bảy hỏi.
Bóng người không trả lời. Nó đứng im.
Bảy bước tới. Đèn pin rọi về phía gốc đa. Không có ai.
Bảy nheo mắt. Rõ ràng vừa thấy. Một người mặc áo trắng.
Bảy quay vào đền. Tim đập nhanh. Nó ngồi xuống, cố trấn tĩnh.
"Cửa đền mở." Một giọng nói vọng ra từ góc tối.
Bảy giật mình. Nó quay lại. Trong góc đền, một bà lão ngồi xổm. Áo nâu. Tóc bạc.
Bảy lùi lại. "Bà là ai?"
Bà lão cười. Nụ cười không có hơi ấm.
"Tao ở đây lâu rồi. Từ khi đền còn mới."
Bảy nhìn quanh. Đền vắng. Không có ai ngoài nó và bà lão.
"Bà là hồn?"
"Không phải hồn. Tao là người giữ lửa cũ."
Bảy sững người. "Người giữ lửa cũ?"
Bà lão gật đầu. "Năm 1945. Tao là người giữ đền này."
Bảy nhìn bà lão. Không tin nổi. Người giữ lửa — một bà lão?
"Bà già thế này —" Bảy ngập ngừng.
"Tao già vì sống lâu. Sống lâu vì không ai giữ thay." Bà lão nhìn ngọn đèn. "Mắt tao còn thấy màu. Nhưng chân không đi được nữa."
Bảy im lặng.
"Thằng Huy đi rồi?" Bà lão hỏi.
"Vâng."
"Mày giữ thay nó?"
"Vâng."
Bà lão nhìn Bảy. Mắt bà sâu. Đen. Như hai hố sâu không đáy.
"Giữ được không?"
Bảy nuốt nước bọt. "Không biết."
Bà lão cười. Lần này cười hiền hơn.
"Thành thật. Tốt." Bà lão nói. "Người giữ lửa phải thành thật. Với mình. Với lửa."
Bảy hỏi: "Bà ở đây suốt từ 1945?"
"Không. Tao đi. Rồi về." Bà lão nhìn xa xăm. "Tao về khi nghe có người giữ lửa mới. Về xem."
"Xem gì?"
"Xem có xứng không."
Bảy im lặng. Nó không biết mình có xứng không. Nó chỉ là đứa trẻ làng. Không học cao. Không biết nhiều.
"Nhưng mày không phải người giữ lửa." Bà lão nói. "Mày chỉ giữ thay."
"Tôi biết."
"Tốt. Biết mình là ai." Bà lão đứng dậy. "Tao đi đây."
"Đi đâu?"
"Đi tìm thằng Huy. Có chuyện tao phải nói với nó."
Bà lão đi ra cửa. Bảy nhìn theo. Trước khi khuất, bà lão quay lại.
"Nhớ. Lửa mà tắt, không ai thắp lại được."
Rồi bà biến mất.
Bảy đứng lặng hồi lâu. Nó nhìn ra cửa đền. Đêm tối. Không thấy gì.
Bảy trở vào. Ngồi bên đèn. Ngọn lửa vẫn cháy.
"Mẹ kiếp." Bảy thì thầm.
Đêm đó, Bảy không ngủ. Nó canh đèn. Mỗi khi gió thổi, nó lấy tay che. Mỗi khi lửa yếu, nó thêm dầu.
Sáng ra, Bảy ra ngoài. Nhìn đồng làng. Sương mù. Trời tờ mờ.
Bảy thấy mình đã thay đổi. Một đêm canh đền — nó thấy mình già hơn.
"Hiểu rồi." Bảy nói. "Hiểu vì sao chú Huy giữ."
Bảy không còn là đứa trẻ lang thang nữa. Nó có việc phải làm: giữ lửa.
Bảy vào đền. Lau bàn thờ. Quét sân. Nhặt lá đa rụng.
Trưa, Bảy ra chợ mua dầu. Về đổ thêm vào đèn.
Lửa cháy. Đều. Ấm.
Bảy nhìn ngọn lửa. Nó hiểu vì sao Huy không bao giờ than. Vì sao Huy nhận lửa mà không hỏi. Vì sao Huy chấp nhận mất màu, mất tiếng, mất ký ức.
Bảy ngồi xuống. Cạnh đèn. Nó thì thầm: "Chú Huy. Cháu sẽ giữ. Chú yên tâm."
Chiều, điện thoại reo. Huy gọi.
"Ổn không?" Huy hỏi.
"Ổn." Bảy nói. "Đèn cháy."
"Tốt."
"Chú, có bà lão tới tìm chú."
"Bà lão nào?"
"Bà lão nói là người giữ lửa cũ. 1945."
Im lặng. Rồi Huy nói: "Bả tới đền?"
"Tối qua. Nói vài câu rồi đi. Nói đi tìm chú."
"Tìm tao?" Huy ngạc nhiên. "Đi đâu?"
"Không biết. Bả không nói."
Huy im lặng. Lát sau: "Được. Cứ giữ đèn. Tao về sớm."
"Vâng."
Huy cúp máy. Bảy nhìn màn hình. Huy không nói thêm. Nhưng Bảy biết — chuyện sắp tới sẽ lớn.
Bảy nhìn ra ngoài. Hoàng hôn buông. Đồng vàng.
Bảy ngồi trước đền. Đèn sáng phía sau. Nó giữ lửa.
Đêm xuống. Bảy ngồi canh. Mắt dán vào ngọn lửa. Mỗi lần gió thổi qua khe cửa, nó lấy tay che. Mỗi lần dầu cạn, nó đổ thêm.
Nó học được cách giữ lửa từ Huy. Không phải kỹ thuật — mà là kiên nhẫn.
Ngồi trong đền tối. Nhìn ngọn lửa lay. Nghĩ về những chuyện đã qua. Nghĩ về mẹ. Về cuộc đời trước khi gặp Huy.
Nếu không gặp Huy, Bảy đã bỏ làng từ lâu. Có thể đi lên thành phố. Làm thuê. Sống qua ngày. Rồi chết ở xó xỉnh nào đó, không ai biết.
Nhưng giờ Bảy có việc để làm. Có chỗ để về. Có đèn để giữ.
Bảy nhìn ngọn lửa. Nó nhỏ. Nhưng không tắt.
Bảy nhớ câu của bà lão: "Lửa mà tắt, không ai thắp lại được."
"Sẽ không tắt." Bảy nói. "Cháu hứa."
Canh ba. Gió lớn. Cửa đền kêu cót két. Bảy đứng dậy. Ra đóng cửa.
Ngoài sân, có tiếng động. Bảy nheo mắt. Một người đàn ông đứng dưới gốc đa. Áo đen. Gầy.
Bảy định hỏi. Nhưng người đó biến mất.
Bảy chạy ra. Dưới gốc đa không có ai. Chỉ vài chiếc lá rụng.
Bảy rùng mình. Vào lại đền. Đóng cửa kín.
"Bảy ơi." Một giọng thì thầm.
Bảy quay lại. Không có ai.
"Bảy ơi." Tiếng thì thầm từ góc tối.
Bảy nhìn vào góc đền. Một đứa trẻ ngồi thu mình. Áo rách. Mặt xanh.
Bảy lùi lại. "Ai?"
"Tao tên Hai. Hồn ở suối."
Bảy nhìn kỹ. Đứa trẻ hồn đói — nhưng không phải đứa đi với Huy.
"Sao mày tới đây?" Bảy hỏi.
"Lửa âm tắt rồi. Tao thoát được." Đứa trẻ cười. "Tao tới cảm ơn người giữ lửa."
"Người giữ lửa đi rồi."
"Ừ. Tao biết. Tao cảm ơn mày."
Bảy im lặng. Đứa trẻ tan biến vào bóng tối.
Bảy ngồi xuống. Tay vẫn che đèn.
Lửa cháy. Đêm dài.
Sáng ra, Bảy ra suối. Nhìn dòng nước chảy.
Suối có nước trở lại. Không còn khô cạn. Nước trong vắt.
Bảy quỳ xuống. Uống một ngụm.
Nước mát. Ngọt. Không phải vị của suối chết.
Bảy cười. Lửa âm tắt thật rồi.
Bảy chạy về đền. Mở toang cửa. Nắng ấm lùa vào.
Đền sáng. Không còn tối om như trước.
Bảy lau bàn thờ. Lau tượng. Quét sân.
Huy sắp về. Bảy muốn đền sạch sẽ đón Huy.
Dù có chuyện gì xảy ra, nó sẽ giữ. Cho tới khi Huy về.
Cho tới khi không ai còn cần giữ nữa.
Bạn thấy chương này thế nào?