Chương 75: Lửa Âm Dưới Lòng Đất
# Chương 75: Lửa Âm Dưới Lòng Đất
---
Huy đi men theo bờ suối. Suối cạn. Nước chỉ còn một lớp mỏng. Đáy lộ ra những tảng đá đen.
Đứa trẻ hồn đói đi trước. Nó dẫn đường, bước nhanh hơn Huy.
"Còn xa không?" Huy hỏi.
"Tới rồi."
Huy nhìn lên. Trước mặt là một vách đá cao. Dưới chân vách đá, một cái hang. Miệng hang nhỏ, chỉ đủ một người chui vào.
Huy quỳ xuống. Nhìn vào trong. Tối đen. Không thấy gì.
"Xuống đó?" Huy hỏi.
"Ừ." Đứa trẻ nói.
Huy lấy bật lửa ra. Quẹt. Lửa bật lên — nhưng không thắp sáng được hang. Ánh sáng như bị không khí nuốt mất.
"Xuống đi." Đứa trẻ thúc.
Huy hít sâu. Hắn chui vào hang.
Phải bò. Vách hang ẩm ướt. Rêu xanh bám đầy. Mùi đất. Mùi nước mục.
Huy bò khoảng chục mét. Trước mắt hắn, lối mở rộng ra. Hắn đứng được.
Một cái hang rộng. Cao chừng năm mét. Dưới chân hắn — lửa.
Lửa xanh. Cháy dưới lòng đất. Không khói. Không âm thanh. Những ngọn lửa xanh rì rào cháy quanh hắn.
Huy nhìn xuống. Dưới lớp lửa mỏng, hắn thấy người. Hàng trăm người. Họ nằm dưới đó. Mắt mở. Không động đậy.
Huy lùi lại. Lưng chạm vách đá.
"Họ là ai?" Huy hỏi.
"Người chết." Đứa trẻ đứng bên cạnh. "Những người không được siêu thoát."
Huy nhìn kỹ. Dưới ánh lửa xanh, hắn thấy rõ mặt họ. Già. Trẻ. Đàn ông. Đàn bà. Có cả trẻ con.
Họ nằm, mắt mở, như đang nhìn Huy.
"Lửa Âm." Đứa trẻ nói. "Đốt hồn người chết. Không cho họ đi."
Huy rùng mình. "Ai tạo ra cái này?"
Đứa trẻ lắc đầu. "Không ai biết. Nó ở đây từ lâu, trước cả đền. Trước cả làng."
Huy nhìn xuống lần nữa. Ngọn lửa xanh không nóng. Lạnh. Lạnh thấu xương.
"Làm sao để tắt?" Huy hỏi.
"Không tắt được." Đứa trẻ nói. "Chỉ đóng được khe."
"Khe nào?"
Đứa trẻ chỉ xuống. Giữa lòng hang, nơi lửa cháy dày nhất, có một khe nứt. Dài. Sâu. Không thấy đáy.
"Lửa từ dưới đó lên." Đứa trẻ nói. "Đóng khe đó, lửa tắt."
Huy nhìn khe nứt. Từ dưới sâu, ánh xanh tỏa lên. Như cả một đại dương lửa dưới lòng đất.
"Ai đóng được?" Huy hỏi.
"Người sống. Người có thể chịu được lửa âm."
Huy nhìn tay mình. Tay hắn run. Trong ánh lửa xanh, da hắn xanh tái.
"Có ai từng làm chưa?" Huy hỏi.
"Có. Nhưng họ chết."
Huy im lặng.
Nếu đóng khe — có thể chết. Nếu để nguyên — hồn người chết mãi không siêu thoát.
"Tao không có lựa chọn." Huy nói.
"Có." Đứa trẻ nói. "Cậu có thể bỏ đi. Quên chuyện này. Sống tiếp."
"Sống tiếp?" Huy cười đắng. "Như thế nào? Để người chết nằm dưới đó mãi?"
Đứa trẻ không trả lời.
Huy nhìn xuống khe nứt. Trong ánh lửa xanh, hắn thấy khuôn mặt quen. Hắn nheo mắt.
Người đó nằm sát mép khe. Áo nâu. Tóc bạc. Đó là — người phụ nữ hắn thấy trên đường làng.
"Bà lão kia." Huy nói.
"Ừ." Đứa trẻ nói. "Người giữ lửa cũ. Bả xuống đây, không lên được."
Huy nhìn bà lão. Mắt bà mở. Nhìn lên. Nhưng không thấy Huy.
"Bả còn sống?" Huy hỏi.
"Không còn. Bả chết trong này."
Huy lạnh. Lạnh từ chân lên tới đầu.
Đứa trẻ kể: "Bả là người giữ lửa cuối cùng trước Thạch. Bả tìm thấy cái hang này. Bả xuống, định đóng khe. Nhưng lửa âm quá mạnh. Bả không kịp."
Huy nhìn bà lão. Nằm dưới đáy. Mắt mở. Miệng hé. Như đang rên.
"Bả ở đó bao lâu rồi?" Huy hỏi.
"Từ 1945."
Huy rùng mình. Hơn bảy mươi năm. Nằm dưới lửa âm. Không chết hẳn. Không siêu thoát.
"Tao —" Huy nói. "Tao phải làm gì?"
"Xuống." Đứa trẻ chỉ khe nứt. "Xuống, dùng lửa dương đóng khe."
"Lửa dương?"
Đứa trẻ chỉ vào ngực Huy. "Ngọn lửa trong cậu. Ngọn lửa cậu giữ. Đó là lửa dương. Chỉ nó mới đóng được khe."
Huy nhìn xuống ngực. Hắn không thấy gì. Nhưng hắn cảm nhận được. Một hơi ấm trong lồng ngực. Nhỏ. Như ngọn đèn dầu hắn giữ.
"Xuống đó, cậy có thể không lên được." Đứa trẻ nói.
"Tao biết."
"Vậy còn xuống không?"
Huy im lặng. Hắn nghĩ tới Bảy. Tới đứa trẻ. Tới Trần Thị Huyền. Tới ngôi đền.
Hắn nghĩ tới ngọn đèn dầu. Ngọn lửa đã cháy bao nhiêu đêm. Nhỏ. Yếu. Nhưng chưa tắt.
Hắn nghĩ tới lời hứa với Thạch: "Tôi sẽ giữ lửa."
"Có xuống." Huy nói.
Huy bước tới mép khe. Lửa xanh phả lên mặt. Lạnh. Nhưng Huy không lùi.
Hắn nhìn xuống. Thấy mình phản chiếu trong lớp lửa. Mặt hắn xanh tái. Già. Hốc hác.
"Xuống." Huy nói với chính mình.
Hắn nhảy.
Không gian xoay lộn. Lửa xanh vây quanh. Lạnh. Rát.
Huy rơi. Không biết bao lâu. Có thể giây. Có thể phút.
Rồi hắn chạm đáy.
Huy mở mắt. Đèn dầu vẫn cháy. Ngọn lửa nhỏ hơn hôm qua — hắn biết, dù không thấy rõ màu sắc nữa.
Huy mơ. Hay thực? Hắn không biết.
Hắn đang nằm dưới đáy hang. Đèn dầu cháy cạnh mặt. Một giọt dầu nhỏ xuống.
Huy cố ngồi dậy. Tay chân tê cứng. Lạnh.
Chung quanh — lửa xanh. Nhưng yếu hơn lúc trên cao. Dưới đáy, lửa âm cạn. Huy thở được.
Huy nhìn quanh. Hắn không thấy bà lão đâu. Có thể bà ta ở khu vực khác.
Trước mặt Huy, khe nứt chính. Nó nhỏ hơn hắn tưởng. Chỉ đủ đặt một bàn chân.
Nhưng từ dưới đó, lửa dâng lên liên tục. Xanh. Dày.
Huy lấy đèn dầu. Nâng lên cao.
"Lửa dương." Huy nói.
Ngọn lửa đèn cháy. Trong biển lửa xanh, nó vàng ấm. Một điểm sáng.
Huy đưa đèn xuống khe.
Lửa xanh rít lên. Như một con thú bị đốt. Lửa dương và lửa âm chạm nhau — một tiếng nổ nhỏ vang lên.
Huy không lùi. Hắn đưa đèn sâu hơn.
Cả hang động rung chuyển. Lửa xanh cuộn lên. Như sóng.
Huy giữ đèn. Tay hắn không run.
"Đóng." Huy nói.
Lửa dương loang ra. Từ ngọn đèn, nó lan xuống khe. Gặp lửa xanh, nó không tắt — nó phủ lên. Như dầu phủ nước.
Huy thấy. Khe nứt từ từ khép lại.
Lửa xanh tắt dần.
Nhưng sức nóng — Huy chưa từng thấy. Nóng từ trong ra. Nóng đến nghẹt thở.
Ngọn đèn trong tay Huy chao đảo. Dầu cạn. Lửa yếu.
"Cố lên." Huy nói với ngọn đèn.
Như ngọn đèn hiểu. Nó cháy thêm lần nữa. Ánh sáng cuối cùng.
Khe nứt — gần khép.
Huy thấy một bàn tay từ dưới khe vươn lên. Tay người. Trắng. Lạnh.
"Đừng." Đứa trẻ hồn đói xuất hiện cạnh Huy. "Đừng nắm tay nó."
Huy gật đầu. Hắn né. Tay kia không chụp được. Nó rơi xuống.
Khe khép. Lửa xanh tắt.
Hang tối om.
Huy thở hổn hển. Ngọn đèn đã tắt. Hết dầu.
Huy ngồi trong bóng tối. Mệt. Rã rời.
Đứa trẻ ngồi bên. Im lặng.
"Xong rồi." Huy nói.
"Ừ." Đứa trẻ đáp. "Xong rồi."
Huy ngồi đó. Trong bóng tối. Không biết bao lâu.
Rồi hắn thấy một tia sáng. Trên cao — miệng hang. Sáng lờ mờ.
Huy đứng dậy. Chân run.
"Đi thôi." Huy nói.
Cả hai trèo lên. Khó. Nhưng Huy không bỏ.
Khi ra khỏi hang, Huy đổ gục xuống cỏ. Nắng rọi vào mặt. Ấm.
Huy nhắm mắt. Hắn thở.
Lửa âm dưới lòng đất — đã tắt. Nhưng hắn cũng gần tắt theo.
Bạn thấy chương này thế nào?