Chương 76: Đạo Sĩ Già Trên Núi
# Chương 76: Đạo Sĩ Già Trên Núi
---
Huy tỉnh dậy trong một túp lều.
Vách tre. Mái lá. Nền đất. Trong góc, một bếp lửa nhỏ.
Một ông già ngồi bên bếp. Râu tóc trắng xóa. Ngồi xếp bằng. Mắt nhắm.
Huy cố ngồi dậy. Đau. Toàn thân đau.
"Đừng động." Ông già nói. "Ngươi yếu lắm."
Huy nhìn quanh. "Tôi đang ở đâu?"
"Trên núi. Cách hang một ngày đi."
Huy nhớ lại. Hang. Lửa xanh. Khe nứt. Hắn nhảy xuống, giữ đèn, đóng khe.
"Tôi đã làm được?" Huy hỏi.
"Được." Ông già mở mắt. Mắt đen. Sâu. "Ngươi đóng được khe. Nhưng gần mất mạng."
Huy cười yếu. "Còn mạng là tốt."
Ông già nhìn Huy. Một lúc lâu.
"Ngươi là người giữ lửa mới?"
"Phải."
Ông già gật đầu. "Ta biết. Từ khi ngươi còn trong bụng mẹ, ta biết."
Huy giật mình. "Ông nói gì?"
"Ngồi dậy." Ông già nói. "Ta kể chuyện."
Huy ngồi dậy. Dựa vào vách lều.
"Ta là đạo sĩ. Sống trên núi này hơn sáu mươi năm." Ông già nói. "Ta biết tất cả về lửa âm, về người giữ lửa, về lời nguyền của làng."
Huy nhìn ông già. Râu tóc trắng phơ. Da nhăn nheo.
"Sao ông biết tôi?"
"Vì ta từng là người giữ lửa." Ông già nói. "Trước Thạch. Trước cả bà lão kia."
Huy sững người. "Ông — cũng là người giữ lửa?"
"Không chỉ là người giữ. Ta là người đầu tiên của làng này."
Huy không tin nổi. "Nhưng — tại sao ông còn sống?"
Ông già cười. "Ta bỏ trốn. Ngươi thấy đó. Ai giữ lửa tới cùng cũng chết. Ta không muốn chết."
Huy im lặng.
"Ngươi nghĩ ta hèn?" Ông già hỏi.
Huy im lặng.
"Phải. Ta hèn." Ông già nói. "Ta nhận lửa, giữ được hai năm. Rồi ta thấy người trước ta chết. Người sau ta cũng chết. Ta hiểu — kết thúc nào cũng vậy. Chết. Hoặc sống như hồn."
"Nên ông bỏ?"
"Nên ta bỏ. Lên núi. Sống xa làng. Cắt đứt với lửa."
"Cắt thế nào?"
Ông già đưa tay lên. Bàn tay trái — không ngón. Những ngón tay bị cắt sát tới gốc.
"Ta chặt ngón tay. Thả máu xuống lửa. Lửa tắt. Ta tự do."
Huy nhìn bàn tay cụt. Rùng mình.
"Vậy ông có hạnh phúc không?"
Ông già nhìn Huy hồi lâu. "Không. Ta không hạnh phúc. Ta sống, nhưng chết bên trong. Ta cắt tay, nhưng không cắt được tâm."
Huy hỏi: "Tại sao ông kể cho tôi nghe?"
"Bởi vì ngươi đang đứng trước lựa chọn giống ta." Ông già nói. "Ngươi có thể tiếp tục. Giữ lửa tới cùng. Chết. Hoặc bỏ chạy, lên núi, sống như ta."
Huy không trả lời.
"Ta không khuyên ngươi." Ông già nói. "Lựa chọn là của ngươi."
Huy nhìn ra cửa lều. Ngoài kia, rừng núi mờ sương.
"Tôi có bạn. Bảy. Đứa trẻ hồn đói. Một người phụ nữ ở xa." Huy nói. "Họ tin tôi. Tôi không thể bỏ."
Ông già gật đầu. "Ta biết ngươi sẽ nói thế. Ngươi giống người trước ta. Cứng đầu."
"Người trước ông là ai?"
"Không nhớ tên. Một trăm năm trước. Người đó cũng nói thế. Rồi người đó chết."
Huy im lặng.
"Nhưng ngươi khác." Ông già nói tiếp. "Ngươi có lửa dương mạnh hơn. Ta thấy khi ngươi đóng khe. Lửa của ngươi sáng. Lửa của ngươi đủ."
"Đủ cho cái gì?"
"Đủ để làm lửa âm tắt vĩnh viễn." Ông già nói. "Nhưng ngươi phải sống. Ngươi phải giữ tới khi không còn gì để mất."
Huy hỏi: "Tôi mất màu sắc rồi. Mất thính giác một phần. Mất ký ức. Còn gì để mất?"
"Ánh sáng." Ông già nói. "Cuối cùng, ngươi mất khả năng thấy ánh sáng. Rồi ngươi đi vào bóng tối vĩnh viễn."
Huy nhìn tay mình. Tay hắn run.
"Nhưng nếu đóng được khe, lửa âm tắt —" Huy nói.
"Lửa âm tắt. Nhưng ngươi không còn gì." Ông già nói. "Ngươi trở thành một phần của bóng tối."
Huy ngồi im. Hắn nghĩ.
"Nếu là vậy —" Huy nói. "Thì tôi chấp nhận."
Ông già nhìn Huy. Mắt hắn không dao động.
"Tao cũng nói thế." Một giọng từ ngoài lều vọng vào.
Huy quay lại. Bà lão — người phụ nữ từ đền — đứng ở cửa. Áo nâu. Tóc bạc.
"Bà —" Huy ngạc nhiên. "Chết dưới hang kia?"
"Không. Tao thoát được." Bà lão vào lều. Ngồi xuống. "Tao tới đây trước. Bảo lão đạo sĩ này giúp."
Ông già cười. "Bả lên đây tìm ta mười năm trước. Kêu ta xuống đóng khe. Ta không đi."
"Đồ hèn." Bà lão nói.
"Ừ, ta hèn." Ông già không chối. "Nhưng nhờ ta hèn, mới có thằng Huy hôm nay."
Bà lão nhìn Huy. "Mày làm tốt lắm. Khe tắt rồi. Nhưng chưa hết."
"Chưa hết?"
"Lửa âm không chỉ ở một khe. Nó có ba khe. Mày mới đóng một."
Huy thở dài. "Khe kia ở đâu?"
"Một ở dưới đền." Bà lão nói. "Một ở lòng sông."
Huy nhắm mắt. Một đã suýt mất mạng. Còn hai khe nữa.
"Sao bà biết?" Huy hỏi.
"Vì tao từng xuống cả ba." Bà lão nói. "Tao sống sót nhờ lão đạo sĩ này. Lão kéo tao lên." Bà chỉ ông già.
Ông già thở dài. "Lần đó, ta định xuống thay. Nhưng ta không đủ can đảm."
"Đủ rồi." Bà lão nói. "Mỗi người một phần. Mày đóng khe trên đền. Thằng Huy đóng khe trong hang. Còn tao — tao đóng khe cuối."
"Bà đóng?" Huy hỏi. "Sức bà còn đâu?"
Bà lão cười. "Tao chết dưới đó rồi. Tao là hồn. Hồn không sợ lửa âm."
Ông già nhìn bà lão. Mắt ông buồn.
"Bả đi rồi không về được." Ông nói.
"Tao biết." Bà lão nói. "Nên tao mới làm."
Huy nhìn hai người. Cả hai đều già. Đều đã từ bỏ. Đều đã thất bại.
Nhưng cả hai vẫn ở đây. Vẫn muốn giúp.
"Tôi không muốn ai chết vì tôi." Huy nói.
"Không phải vì mày." Bà lão nói. "Vì làng. Vì lửa. Vì những người chết dưới lòng đất."
Huy im lặng.
"Tao xuống sông ngày mai." Bà lão nói. "Mày ở đây nghỉ. Rồi về đền lo tiếp."
"Để tôi đi cùng."
"Không." Bà lão lắc đầu. "Việc này của tao. Ngày xưa tao đã trốn. Bây giờ tao trả."
Huy không nói được. Hắn nhìn bà lão. Mắt bà sáng. Bình yên.
"Nghỉ đi." Ông già nói với Huy. "Mai mày còn đường về."
Huy nằm xuống. Mệt. Nhưng khó ngủ.
Trong bếp, lửa cháy. Ông già và bà lão ngồi im.
Huy nghĩ về những gì đã nghe. Ba khe. Hai khe còn lại. Một người đàn bà già sắp chết vì hắn.
Huy muốn nói gì đó. Nhưng không nói được. Mắt hắn nhắm dần.
Giấc ngủ kéo hắn xuống.
Sáng hôm sau, Huy tỉnh dậy. Lều vắng.
Ngoài sân, ông già ngồi. Nhìn xuống thung lũng.
"Bả đi rồi?" Huy hỏi.
"Đi rồi." Ông già nói. "Hai tiếng trước."
Huy nhìn xuống thung lũng. Sương tan. Nắng lên.
"Ông nghĩ bả sẽ thành công không?"
Ông già không trả lời. Một lúc, ông nói: "Không quan trọng thành công. Quan trọng là bả không còn sợ."
Huy hiểu. Hắn gật đầu.
"Tôi phải về." Huy nói.
"Ừ. Về đi."
Huy đứng dậy. Đau. Nhưng hắn chịu được.
Trước khi đi, ông già đưa Huy một cái túi.
"Trong này có thuốc. Uống khi thấy lửa yếu. Sẽ cầm cự thêm được ít ngày."
Huy cầm túi. "Cảm ơn."
Ông già cười. Mắt ông đỏ.
"Ta già rồi. Sống lâu quá." Ông nói. "Gặp ngươi, ta thấy có người nối. Ta yên tâm."
Huy cúi đầu. Rồi hắn đi.
Xuống núi. Mặt trời lên cao. Nắng ấm.
Huy nhìn xuống bàn tay. Tay hắn run. Nhưng tim hắn không run.
Hắn có việc phải làm. Về đền. Tiếp tục.
Đạo sĩ già trên núi. Một người đã sống sáu mươi năm trong hối hận.
Huy không muốn kết thúc như vậy.
Bạn thấy chương này thế nào?