Chương 77: Bí Mật Năm Xưa
# Chương 77: Bí Mật Năm Xưa
---
Trên đường về, Huy dừng chân ở quán nước đầu làng.
Bà chủ quán nhìn hắn. "Ốm à? Mặt mày xanh thế?"
"Không sao." Huy ngồi xuống. "Cho tôi cốc nước."
Bà chủ rót nước. Nhìn Huy hồi lâu.
"Ông Trung hỏi thăm mày đấy." Bà nói. "Bảo có chuyện muốn nói."
Huy gật đầu. Uống hết cốc nước. Đứng dậy đi.
Ông Trung ngồi dưới gốc đa cuối làng. Như mọi khi. Tay cầm điếu thuốc.
Huy ngồi xuống cạnh ông.
"Khỏe không?" Ông Trung hỏi.
"Không." Huy nói thật. "Nhưng còn sống."
Ông Trung nhìn Huy. Mắt ông — lần đầu tiên Huy thấy mắt ông có gì đó lạ. Lo lắng.
"Tao có chuyện phải nói với mày." Ông Trung nói. "Chuyện cũ."
"Nói đi."
"Có một người phụ nữ. Tên Trần Thị Huyền." Ông Trung nói. "Mày biết người đó không?"
Huy giật mình. "Biết. Cô ấy giúp tôi."
"Không." Ông Trung lắc đầu. "Nó không giúp mày. Nó lợi dụng mày."
Huy sững người. "Sao cơ?"
Ông Trung hút thuốc. Khói bay lên mờ mắt.
"Trần Thị Huyền là con gái của người giữ lửa trước Thạch. Người phụ nữ mặc áo nâu."
Huy không nói được.
"Cha mẹ nó chết vì lửa âm. Nó thù cái làng này." Ông Trung nói. "Nó muốn lợi dụng người giữ lửa mới để trả thù."
Huy im lặng. "Nhưng — cô ấy giúp tôi. Chỉ cho tôi cách tìm thần. Cho tôi đồ."
"Cho mày leo dây." Ông Trung nói. "Nó muốn mày xuống tận cùng. Cho mày thấy hết. Rồi khi mày không còn sức, nó chiếm lửa."
"Chiếm lửa?"
"Lửa dương." Ông Trung nói. "Người giữ lửa khi yếu nhất, lửa có thể bị lấy. Kẻ lấy được lửa dương sẽ có sức mạnh. Có thể điều khiển hồn."
Huy lắc đầu. "Không thể. Huyền không phải loại đó."
"Mày tin nó?" Ông Trung cười buồn. "Mày mới gặp nó bao lâu? Mày biết gì về nó?"
Huy không trả lời được.
"Tao biết mày không tin." Ông Trung nói. "Nhưng tao có bằng chứng."
Ông Trung móc túi. Đưa ra một tấm ảnh cũ. Ảnh đen trắng, ố vàng.
"Đây."
Huy cầm tấm ảnh. Trong ảnh — Huy nhìn kỹ. Một người đàn ông và một người đàn bà. Trước cửa đền.
Người đàn ông — không lạ. Giống Huy. Tóc. Mắt. Cả dáng đứng.
"Cha mày." Ông Trung nói.
Huy lặng người. "Cha tôi?"
"Phải. Cha mày cũng là người giữ lửa. Nhưng ổng chết sớm. Chết trước khi mày kịp biết mặt."
Huy nhìn tấm ảnh. Tay run.
"Người đàn bà kia mới là mẹ Trần Thị Huyền." Ông Trung nói. "Bả là người giữ lửa trước. Khi cha mày đến, bả dạy ổng. Rồi hai người yêu nhau."
Huy nghe. Không hiểu gì.
"Rồi bả có thai. Sinh Trần Thị Huyền." Ông Trung nói tiếp. "Nhưng lúc đó lửa âm yếu. Cha mày phải xuống đóng khe. Ổng xuống, không lên nữa."
"Chết?"
"Chết. Mẹ Huyền điên. Bả trách làng. Trách đền. Trách tất cả." Ông Trung hút thuốc. "Bả bỏ đi. Để con lại cho người nuôi."
Huy nhìn tấm ảnh. Mẹ Huyền — người đàn bà áo nâu. Người đã xuống hang. Người đã đi đóng khe cuối cùng.
"Vậy bà ấy biết tôi là con của —"
"Biết. Bả biết từ đầu." Ông Trung nói. "Nhưng bả không nói. Bả lợi dụng mày."
Huy nhắm mắt.
"Bao nhiêu chuyện này — mày có biết?" Huy hỏi.
"Biết. Nhưng tao không nói được." Ông Trung nói. "Vì lời nguyền. Người biết bí mật mà nói ra, sẽ chết."
"Giờ ông nói với tôi —"
"Tao sắp chết rồi. Nên nói được." Ông Trung cười nhẹ. "Mấy hôm nữa, tao đi."
Huy nhìn ông Trung. Ông già. Gầy. Mệt.
"Vậy mẹ Huyền — bà ta đã đi đóng khe cuối cùng. Bà ấy có biết tôi là —"
"Biết. Nó biết mày là con người yêu nó." Ông Trung nói. "Nó xuống khe để chuộc lỗi. Cho người yêu nó. Cho mày."
Huy không nói gì. Hắn nhìn tấm ảnh.
Cha hắn. Một người đàn ông trẻ. Mắt sáng. Cười.
Đã chết từ lâu. Chết vì lửa âm.
"Tao không muốn mày giống cha mày." Ông Trung nói. "Chết oan ức."
"Tôi không oan ức." Huy nói. "Tôi chọn việc này."
"Mày chọn — nhưng vì bị lừa."
Huy lắc đầu. "Có thể Huyền có ý đồ. Nhưng cô ấy cũng giúp tôi. Có thể cô ấy muốn trả thù. Nhưng cô ấy cũng đau."
Ông Trung nhìn Huy. Một lúc lâu.
"Mày giống cha mày." Ông nói. "Cả tin."
"Không phải cả tin. Là tin." Huy đáp. "Tôi tin Huyền không xấu."
"Có thể." Ông Trung nói. "Nhưng cẩn thận vẫn hơn."
Huy cất tấm ảnh. Vào túi áo.
"Tôi sẽ gặp Huyền." Huy nói. "Tôi sẽ hỏi cô ấy."
"Gặp? Ở đâu?"
Huy lấy điện thoại. Mở tin nhắn của Huyền: "Anh ổn không? Em lo."
Huy nhìn dòng chữ.
Hắn không trả lời.
"Có thể cô ấy thực sự lo cho tôi." Huy nói.
"Có thể." Ông Trung nói. "Nhưng cũng có thể nó đang lợi dụng."
Huy gật đầu. "Tôi biết. Tôi sẽ cẩn thận."
Ông Trung đứng dậy. Đi vài bước, ông quay lại.
"Nhớ. Lửa dương là thứ quý nhất. Đừng để ai lấy."
Rồi ông đi.
Huy ngồi lại dưới gốc đa. Một mình.
Hắn nhìn tấm ảnh. Cha hắn. Một người chưa từng gặp.
Huy nhắm mắt. Cố nhớ. Nhưng không nhớ được gương mặt cha.
Ký ức của hắn — mất dần.
Huy mở mắt. Đèn dầu vẫn cháy.
Huy thấy làn khói từ ngọn đèn. Trắng. Mỏng. Bay lên trần.
Huy lấy điện thoại. Nhắn tin cho Huyền:
"Em biết cha em là ai không?"
Chờ. Không trả lời.
Huy nhìn màn hình. Năm phút. Mười phút.
Không trả lời.
Huy cất điện thoại. Hắn hiểu.
Trần Thị Huyền biết tất cả. Từ đầu.
Và hắn — chỉ là con tốt trong tay người khác.
Nhưng Huy không giận. Hắn hiểu vì sao Huyền làm thế.
Huy nhìn tấm ảnh. Cha hắn. Mẹ Huyền. Hai người trước cửa đền.
Cả hai đã chết vì lửa.
Còn Huyền. Còn hắn. Những đứa con của người chết.
Huy đứng dậy. Trời tối. Bóng hắn đổ dài dưới ánh đèn.
Trước khi về đền, Huy ghé nhà ông Trung. Ông ngồi trước hiên. Như đợi.
"Tôi cần biết thêm." Huy nói.
"Biết thêm gì?" Ông Trung hỏi.
"Tại sao mẹ Huyền không nói thẳng? Tại sao phải lừa tôi?"
Ông Trung nhìn Huy. Mắt ông buồn.
"Mày nghĩ nó dễ nói sao? Bả mang mối hận bốn mươi năm. Bả không tin ai." Ông Trung hút thuốc. "Bả có thể nói: 'Này, tao là mẹ của người yêu cũ của cha mày. Tao muốn mày xuống đóng khe.' Mày có nghe không?"
Huy im lặng.
"Không nghe." Ông Trung tự trả lời. "Nên bả phải lừa. Cho mày tự tin tưởng. Cho mày tự đi."
"Còn ông?" Huy hỏi. "Ông biết từ đầu, sao không nói với tôi sớm hơn?"
Ông Trung cười nhẹ. "Vì tao cũng hèn. Nói ra thì chết. Tao sợ chết. Mày thấy đó, tao già rồi, nhưng vẫn sợ."
Huy nhìn ông Trung. Một ông già. Chưa từng nói nhiều thế.
"Vậy sao bây giờ ông nói?"
"Vì sáng mai tao chết rồi." Ông Trung nói tỉnh bơ. "Tối nay nói với mày, mai tao đi. Đỡ phải sợ."
Huy sững người. "Ông nói thật?"
Ông Trung cười. Nhìn ra xa.
"Tao bảy mươi tuổi. Bảy mươi năm giữ bí mật. Bảy mươi năm nhìn người giữ lửa chết dần. Bảy mươi năm không dám làm gì."
Ông ngừng. Hút thuốc.
"Tao mệt lắm rồi."
Huy im lặng hồi lâu.
"Tôi không trách ông."
"Tao biết. Mày không trách ai được." Ông Trung nói. "Đó là điểm yếu lớn nhất của mày."
"Có thể." Huy đáp. "Nhưng tôi không muốn sống mà chỉ biết trách."
Ông Trung nhìn Huy. Mắt ông hơi ướt.
"Mày giống cha mày. Nó cũng từng nói với tao câu đó."
Huy hỏi: "Cha tôi là người thế nào?"
Ông Trung nhìn xa. Như nhìn vào quá khứ.
"Hồi đó, tao trẻ. Làng có một người giữ lửa mới. Người đó là cha mày. Tên Nguyễn Văn Hòa." Ông Trung kể. "Người đó cười suốt. Cười cả những lúc không có gì để cười. Tao ghét nó vì cái cười đó."
"Ghét?"
"Ừ. Ghét. Vì tao biết nó sẽ chết. Một người cười nhiều thế, chết sớm."
Huy im lặng.
"Nó cười tới phút cuối." Ông Trung nói. "Khi nó xuống khe, nó còn quay lại cười với tao. Bảo: 'Trung à, tao đi nhé. Maya coi'."
Huy cúi mặt. Nước mắt chảy.
"Tao không khóc được." Ông Trung nói. "Tao khô mắt từ đó tới giờ."
Hai người ngồi im. Dưới hiên nhà tối.
"Tôi sẽ giữ lửa." Huy nói sau một hồi. "Cho cha tôi. Cho mẹ Huyền. Cho những người đã chết."
Ông Trung gật đầu.
"Tao biết. Tao không còn lo."
Đêm tối. Hai người ngồi cạnh nhau. Một người sắp chết. Một người sắp mất tất cả.
Huy đứng dậy. Tạm biệt.
"Chào ông."
"Chào mày."
Huy đi. Không quay lại.
Ông Trung nhìn theo. Khi bóng Huy khuất, ông lấy trong túi một tấm ảnh cũ. Nhìn. Rồi cất đi.
Sáng hôm sau, người làng thấy ông Trung chết trên ghế hiên. Ngồi thẳng. Mắt nhắm. Tay cầm điếu thuốc chưa châm.
Huy biết tin khi đang ở đền. Hắn không ra nhìn. Hắn ngồi bên đèn.
"Cảm ơn." Huy nói với gió.
Huy nhìn ngọn đèn dầu. Lửa cháy. Nhỏ. Nhưng còn sáng.
Huy lấy điện thoại. Nhắn tin cho Huyền lần nữa: "Em biết cha em là ai không?"
Vẫn không trả lời.
Huy cất điện thoại. Hắn hiểu.
Trần Thị Huyền biết tất cả. Từ đầu.
Và hắn — chỉ là con tốt trong tay người khác.
Nhưng Huy không giận. Hắn hiểu vì sao Huyền làm thế.
Huy nhìn tấm ảnh. Cha hắn. Mẹ Huyền. Hai người trước cửa đền.
Cả hai đã chết vì lửa.
Còn Huyền. Còn hắn. Những đứa con của người chết.
Huy đứng dậy. Trời tối.
Hắn trở về đền. Bảy ngồi trước cửa. Nhìn thấy Huy, nó mừng.
"Chú về rồi!"
"Ừ." Huy ngồi xuống. Mệt.
Chuyện gì cũng có thể đợi. Sáng mai tính tiếp.
Huy nhìn ngọn đèn. Lửa cháy. Nhỏ.
Nhưng còn sáng.
"Giỏi lắm." Huy nói với Bảy. "Giữ được đèn."
Bảy cười. Không nói gì.
Tối đó, Huy nằm nhìn trần đền. Hàng ngàn câu hỏi trong đầu.
Cha hắn. Mẹ Huyền. Lửa âm. Ba khe. Trả thù. Lợi dụng.
Nhưng có một điều hắn chắc chắn.
Hắn sẽ giữ lửa tới cùng.
Bất kể ai muốn gì.
Bạn thấy chương này thế nào?