Chương 85: Huyền Chọn Đầu Thai
# Chương 85: Huyền Chọn Đầu Thai
---
Chiều hôm đó, Huy nghe thấy giọng nàng lần cuối.
Hắn đang ngồi bên đèn, tay nâng lên hơ trên ngọn lửa — không phải để sưởi ấm, vì ngọn lửa âm không tỏa nhiệt nhiều. Hắn hơ tay vì muốn gì đó. Một cảm giác. Dù là cảm giác mong manh nhất.
Ngoài trời mưa lất phất. Mưa cuối hè, hạt nhỏ như bụi, rơi trên mái ngói kêu rả rích. Gió đưa hơi ẩm vào nhà, mang theo mùi đất ướt, mùi cỏ mục. Huy kéo chăn lên người — nhưng chăn cũng không đủ ấm. Hơi ấm trong người hắn mỗi ngày mỗi cạn.
Giọng nàng vang lên. Không phải từ ngoài. Từ trong đầu hắn. Từ trong tim hắn.
— Huy.
— Dạ.
— Tao đi đây.
Huy biết. Hắn biết từ đêm trước, khi nàng nói lời tạm biệt bên bờ khe, dưới bóng tối của những cây tre già. Nhưng nghe lại vẫn thấy đau. Một nỗi đau không có nước mắt, nhưng vẫn đau.
— Bà có chọn được nơi để đầu thai không?
— Được. Một gia đình ở phía bắc. Làng nhỏ, gần núi. Người tốt. Nhà nghèo nhưng đủ ăn. Người mẹ hiền. Người cha thật thà.
— Có biết trước là bà đến không?
— Không. Đầu thai là bước vào tối. Đi qua một đường hầm. Bên kia là ánh sáng. Tao sẽ là một đứa trẻ, không nhớ gì về kiếp trước.
— Vậy thì tốt.
— Ừ. Quên để bắt đầu.
Huy im lặng. Hắn muốn hỏi nhiều lắm. Nhưng không biết từ đâu. Có ngàn câu hỏi trong đầu, nhưng miệng không nói ra được.
— Huy này.
— Dạ.
— Hồi tao còn sống, tao chưa từng yêu ai.
Giọng nàng chậm, như đang nhớ, đang nhặt từng mảnh ký ức.
— Sống hai mươi hai năm, chưa biết yêu là gì. Ngày xưa, con gái ở làng này lấy chồng sớm. Mười bảy, mười tám là gả. Nhưng tao không. Tao đợi. Đợi một người. Mà người đó không bao giờ đến.
Huy ngồi yên, lắng nghe.
— Chết rồi, làm hồn hai trăm năm, cũng không biết yêu. Tao chỉ biết giữ. Giữ lửa. Giữ làng. Giữ cho hồn người được siêu thoát. Hai trăm năm — dài quá, Huy ơi. Dài đến nỗi tao quên mất đang đợi gì.
Giọng nàng chùng xuống.
— Cho đến khi gặp mày.
Huy ngồi thẳng dậy. Tim hắn — thứ mà hắn tưởng đã ngừng đập — đập mạnh một nhịp.
— Gặp mày, tao mới biết hóa ra yêu không cần nói. Không cần chạm. Không cần cùng một thế giới. Chỉ cần ở bên. Dù là từ thế giới khác. Dù là không thể ôm. Dù là không thể nắm tay.
— Bà...
— Đừng nói gì, Huy. Tao chỉ muốn nói một lần. Lần cuối. Để tao đi thanh thản. Nếu không nói, tao sẽ mang theo mãi mãi.
Huy nuốt khan. Cổ họng hắn khô rát.
— Tao biết mày có người trong lòng. Người con gái cùng làng. Người đã đi xa. Mày không còn gặp nàng nữa, nhưng mày vẫn nhớ. Tao biết cả.
— Nhưng đó không phải là tao.
— Tao biết. Và tao cũng biết, dù mày có nhớ ai, thì trong khoảnh khắc này, mày chỉ có tao. Một hồn ma. Một người đàn bà đã chết hai trăm năm.
— Bà không chỉ là hồn ma.
— Vậy tao là gì?
Huy suy nghĩ. Một lát sau, hắn nói:
— Là người đã dạy tôi về lửa. Là người đã ở bên tôi khi tôi sợ nhất. Là người đã chọn đầu thai để tôi không phải lo.
Nàng im lặng. Hồi lâu sau, nàng nói, giọng run run:
— Mày làm tao muốn khóc. Nhưng hồn không khóc được.
— Tôi cũng vậy.
— Tao vẫn muốn mày biết. Tao từng yêu mày. Yêu theo cách của một hồn ma — một cách không trọn vẹn, không thể thực hiện, không thể chạm tới. Nhưng là thật. Là thật, Huy ạ.
Huy đưa tay lên, chạm vào không khí trước mặt. Như muốn chạm vào nàng.
— Cảm ơn bà.
— Đừng cảm ơn. Cảm ơn là xa cách. Mà tao sắp xa cách thật rồi.
— Vậy... tôi chúc bà bình an.
— Mày là người cuối cùng nói với tao. Cũng là người duy nhất.
Huy thấy mắt mình cay. Vẫn không có nước mắt. Nhưng cay đến xót. Một cảm giác như cả ngàn cây kim nhỏ đâm vào mắt.
— Mày biết không, Huy. Tao đã chọn sai một chỗ.
— Sai ở đâu?
— Tao đáng ra nên chọn làm người sớm hơn. Chọn sai thời điểm. Nếu tao chọn đầu thai ngay sau khi chết, tao đã có một đời. Một cuộc đời thật. Được sống. Được yêu. Được làm mẹ. Được già đi. Được chết trong vòng tay ai đó.
— Nhưng tao đã chọn giữ lửa. Và tao đã mất tất cả.
— Bà đã cứu nhiều người.
— Cứu người khác, nhưng không cứu được mình. Đó là sự thật phũ phàng nhất của kẻ giữ lửa.
Nàng im lặng một lát. Rồi giọng nàng nhẹ hơn, xa hơn, như từ đầu một đường hầm.
— Đến lúc rồi. Tao thấy ánh sáng. Một con đường dài, màu trắng. Có người đang đợi tao ở cuối đường.
— Ai?
— Không biết. Nhưng tao thấy quen. Rất quen. Có thể là mẹ tao. Có thể là người yêu tao đã đợi từ hai trăm năm trước.
— Bà đi đi.
— Ừ.
Một khoảng lặng dài.
— Chào mày, Huy.
— Chào bà.
Một làn gió ấm thổi qua nhà. Không phải gió từ ngoài — là gió từ trong lòng đất, từ một thế giới khác. Ngọn đèn rung lên. Rồi ngọn lửa bùng lên — sáng hơn, cao hơn, bằng tất cả những đêm trước cộng lại.
Huy thấy màu sắc.
Lần đầu tiên sau bao ngày, hắn thấy màu cam của ngọn lửa, màu đỏ của tim đèn, màu vàng của rìa lửa. Hắn thấy tất cả, rõ ràng, như thủa còn là người.
Rồi từ từ, màu sắc lịm dần.
Ngọn lửa trở lại bình thường. Nhỏ. Yếu. Màu trắng nhờ.
Huy biết nàng đã đi.
Hắn ngồi yên. Một mình trong căn nhà vắng. Ngoài trời, mưa ngớt. Mây tan. Một tia nắng yếu ớt chui qua khe cửa, chiếu xuống nền nhà. Huy nhìn vệt nắng — thứ ánh sáng trắng đục — và hắn nhận ra từ hôm nay, hắn thực sự đơn độc.
Trần Thị Huyền đã đầu thai.
Nàng sẽ là một đứa trẻ. Sẽ khóc, sẽ cười, sẽ lớn lên. Sẽ đến trường. Sẽ yêu. Sẽ sống một cuộc đời mà nàng chưa từng có hai trăm năm trước. Một cuộc đời thực sự.
Còn Huy?
Huy vẫn ở đây.
Với ngọn đèn.
Với ngọn lửa đang dần tắt.
Huy cúi xuống, thổi nhẹ vào đèn. Ngọn lửa lay động, như một sinh vật đang ngủ, tỉnh giấc, ngước lên nhìn hắn.
— Mày còn tao. Tao còn mày.
Huy nói với ngọn lửa. Với chính mình. Với sự đơn độc đang vây kín quanh.
Đêm đó, Huy nằm xuống. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, hắn ngủ. Một giấc ngủ ngon. Sâu. Không mơ ma quỷ, không mơ hồn ma, không mơ bóng tối. Chỉ có tĩnh lặng, nhưng là tĩnh lặng tốt, tĩnh lặng của hy vọng.
Sáng hôm sau, Huy thức dậy. Mệt. Cơ thể đau nhức. Nhưng trong lòng nhẹ hơn, như vừa trút bỏ một gánh nặng đã mang suốt bao tháng.
Hắn biết nàng đã bình an.
Và hắn sẽ bình an. Dù kết thúc có ra sao, dù ngọn lửa có tắt hay không.
Bởi vì hắn đã yêu. Và được yêu. Dù chỉ là một lần. Dù chỉ là trong một thế giới không thuộc về nhau.
Bạn thấy chương này thế nào?