Chương 86: Huy Như Người Chết
# Chương 86: Huy Như Người Chết
---
Sáng hôm sau, Huy không dậy được.
Hắn nằm trên sàn, mắt mở, nhìn lên trần nhà. Nhưng không thấy gì. Trần nhà, mái ngói, xà nhà — tất cả chỉ là một mảng tối xám. Hắn biết mình đang nằm vì lưng chạm sàn. Hắn biết trời đã sáng vì có chút ánh sáng lọt qua khe cửa. Nhưng mắt hắn không còn phân biệt được.
Hắn đưa tay lên trước mặt. Không thấy.
Đưa bàn tay ra xa. Không thấy.
Huy nhắm mắt, rồi mở. Không có gì khác. Cùng một màu tối. Hắn đã mất thị lực.
Không phải mù hoàn toàn. Dư âm một chút. Hắn còn thấy được vùng sáng — chỗ cửa, chỗ ngọn đèn. Nhưng mờ. Mờ như nhìn qua một lớp giấy dầu. Người, cảnh vật, cây cối — tất cả chỉ là những mảng tối với độ đậm nhạt khác nhau.
Huy không sợ.
Điều lạ lùng là hắn không sợ. Hồi còn là người, hắn từng nghĩ nếu mù, hắn sẽ sợ lắm. Sợ không thấy đường, không thấy mặt người thân, không thấy ánh sáng mặt trời. Nhưng bây giờ, khi nó thực sự xảy ra, hắn thấy bình thản. Một sự bình thản kỳ lạ, như thể hắn đã chuẩn bị cho điều này từ lâu.
Có lẽ vì hắn đã ra đi từ từ, từng phần một.
Có lẽ vì hắn không còn đủ sức để sợ. Sợ hãi cũng cần năng lượng. Và hắn không còn năng lượng cho bất cứ thứ gì.
Huy cố ngồi dậy.
Tay hắn chống xuống sàn, nhưng tay yếu quá, không nâng nổi người. Hắn ngã xuống lần nữa. Ráng sức lần nữa. Lần này hắn dùng cả hai tay, gắng đẩy, đầu gối chống lên, răng cắn chặt.
Hắn ngồi được.
Nhưng mồ hôi không ra. Cơ thể hắn không còn đổ mồ hôi nữa. Hơi thở không gấp — phổi hắn làm việc như một cái máy cũ, chậm, đều. Chỉ là mệt. Một cơn mệt từ tận xương tủy, từ tận từng tế bào. Mệt như thể cả đời hắn đã sống, và bây giờ chỉ muốn nằm xuống, nhắm mắt, không bao giờ mở lại.
Nhưng hắn không thể.
Đèn vẫn cháy.
Huy nhìn về phía ngọn đèn. Hắn biết nó ở đó vì hắn còn thấy vùng sáng nhỏ — thứ duy nhất hắn còn thấy rõ. Một đốm sáng cam đỏ, nhỏ như đầu ngón tay, nhưng nó tồn tại, kiên cường, như một sinh vật nhỏ bé không chịu khuất phục.
Nhưng ngay cả vùng sáng ấy cũng mờ dần.
Huy đưa tay ra, dò tìm. Tay hắn chạm vào chiếc đèn dầu — đồng, cũ, nóng ấm do ngọn lửa. Hắn để tay ở đó, cảm nhận hơi ấm truyền qua da.
— Mày vẫn cháy nhỉ.
Huy nói với đèn. Giọng hắn khàn, yếu, như gió qua kẽ lá.
— Mày cứng đầu thật đấy. Tao như thế này rồi mà mày vẫn cháy.
Ngọn lửa không trả lời. Nhưng Huy cảm nhận được hơi ấm từ nó — dù nhỏ, dù yếu, nó vẫn ấm. Thứ hơi ấm cuối cùng còn sót lại trong căn nhà này. Hơi ấm duy nhất giữa một thế giới đang lạnh dần.
Huy nhớ ngày đầu tiên hắn giữ đèn.
Đó là một buổi chiều mưa. Ông Trung mang chiếc đèn đến, đặt lên bàn, nhìn Huy bằng đôi mắt trũng sâu. "Từ nay mày giữ cái này." Huy nhìn ngọn lửa nhỏ xíu, không hiểu. "Giữ để làm gì?" Ông Trung không trả lời. Chỉ bảo: "Rồi mày sẽ hiểu."
Và hắn đã hiểu.
Giữ đèn là giữ linh hồn của làng. Là giữ ánh sáng cho những người đã khuất. Là giữ ranh giới giữa hai thế giới — thế giới người sống và thế giới người chết. Giữ đèn là chết dần. Là mất dần từng thứ: sức khỏe, thị lực, thính giác, ký ức, cảm xúc. Là trở thành một vật chứa của ngọn lửa.
Nhưng vẫn phải giữ.
Ông Trung bảo: "Đã là người giữ thì không bỏ được. Cũng như đã chết thì không sống lại. Chỉ có thể tiếp tục."
Huy ngồi đó, trong căn nhà tối, với ngọn đèn duy nhất.
Có tiếng động ngoài sân. Tiếng dép cao su kéo lê trên nền đất. Ai đó vào.
— Huy?
Giọng Bảy. Quen thuộc, trầm, nhưng lo lắng.
— Tao vào nhé.
Cánh cửa mở. Bước chân nặng nề trên nền đất. Bảy đứng trước mặt Huy, nhưng Huy không thấy. Chỉ thấy một bóng tối lớn hơn che khuất vùng sáng từ đèn. Một cái bóng di động, biết nói, biết thở.
— Mày ngồi đây từ sáng hả?
— Ừ.
— Mày có ăn gì không?
— Không.
— Mày phải ăn.
— Không đói.
Bảy ngồi xuống trước mặt Huy. Huy nghe tiếng xương kêu khi Bảy ngồi — đầu gối, lưng, tất cả đều kêu. Tiếng thở dài nặng nhọc của một người đàn ông già.
— Mắt mày sao rồi?
— Mất gần hết. Chỉ còn thấy mờ mờ. Như nhìn qua một tấm màn.
— Mày có sợ không?
— Không. Lạ nhỉ. Tao không sợ.
Bảy im lặng. Một lúc sau, hắn nói:
— Tao sợ cho mày.
— Đừng sợ.
— Bạn tao như thế này, sao tao không sợ?
Huy không trả lời. Hắn nghe tiếng Bảy gãi đầu, tiếng tóc rối xào xạc, tiếng móng tay lướt trên da đầu.
— Mày biết không, Bảy. Hồi xưa tao nghĩ, lớn lên tao sẽ làm ruộng, lấy vợ, sinh con, sống một cuộc đời bình thường. Như bao người. Không giàu, không nổi tiếng, nhưng đủ.
— Thì ai chẳng nghĩ thế.
— Nhưng tao không được như vậy. Tao thấy hồn. Tao giữ đèn. Tao mất hết.
— Rồi sao?
— Không sao. Chỉ là kể cho mày nghe. Để ai đó biết.
Bảy rút thuốc, châm. Hộp quẹt kêu tách. Mùi thuốc lá tỏa ra trong nhà. Huy hít mùi đó — thứ mùi quen thuộc từ thời thơ ấu, từ những buổi tối ngồi ngoài hiên, nghe người lớn nói chuyện, nhìn lửa tàn.
— Tao sẽ đưa mày ra ngoài — Bảy nói.
— Ra ngoài làm gì?
— Ra hít thở. Ở trong nhà hoài, mày sẽ yếu thêm.
— Tao yếu rồi. Ra ngoài cũng chẳng ích.
— Yếu càng phải ra. Để còn sức giữ cái đèn.
Huy không cãi. Bảy nắm tay hắn, kéo lên. Tay Bảy thô ráp, đầy vết chai, những vết nứt nẻ của người làm ruộng. Huy đứng dậy, chân run bần bật, như người vừa ốm dậy sau một trận sốt rét.
Họ bước ra sân.
Ánh sáng ban ngày. Huy không thấy gì ngoài một vùng sáng trắng mờ — nhưng to, rộng, tràn ngập. Nhưng gió thì cảm nhận được. Gió mát, thổi từ phía đồng, mang theo mùi rơm rạ, mùi cỏ dại, mùi đất ẩm. Chim hót ở đâu đó xa xa — tiếng chim chào mào, tiếng sáo sậu, tiếng cu gáy.
Huy đứng giữa sân, hít một hơi dài.
Không khí vào phổi. Lạnh. Nhưng là lạnh của sự sống. Hắn ngước mặt lên, cảm nhận ánh nắng trên da — yếu, nhưng ấm.
Bảy buông tay hắn, đứng bên cạnh.
— Mày nghe gì không?
Huy lắng nghe. Một lúc sau, hắn nói:
— Tiếng nước. Từ phía khe. Chảy mạnh.
— Ừ. Tao cũng nghe. Nó chảy mạnh hơn hôm qua. Cả đêm qua nghe ào ào.
— Có lẽ đến rồi.
— Ừ. Tao nghĩ vậy.
Hai người đứng lặng. Huy nhìn về phía khe — nhưng không thấy gì. Chỉ thấy bóng tối. Nhưng hắn cảm nhận được. Cảm nhận được một sức nặng đang từ dưới lòng đất đẩy lên. Một sức sống đen tối đang trỗi dậy, đang cựa quậy, đang chuẩn bị.
— Khi nào nó tới, tao sẽ nhảy — Huy nói.
— Nhảy đâu?
— Xuống khe.
— Điên à?
— Không điên. Phải có người xuống đó. Đặt ấn. Niêm phong lại. Nếu không, nó sẽ lên, sẽ tràn qua làng, qua đồng, qua tất cả.
— Nhưng mày yếu lắm rồi.
— Tao biết. Nhưng ngoài tao ra, còn ai biết cách không?
Bảy im lặng. Hắn không có câu trả lời.
— Mày xuống, tao đi theo — Bảy nói sau một hồi.
— Không. Mày phải ở lại. Giữ phía trên. Nếu tao không lên được, mày là người duy nhất còn lại.
— Để làm gì?
— Để kể lại. Cho người ta biết có một ngọn lửa đã cháy ở làng này. Cho người ta biết, đừng bao giờ để nó tắt.
Bảy nhìn Huy. Lâu. Rất lâu.
Rồi hắn gật đầu.
Bạn thấy chương này thế nào?