Chương 87: Ngọn Lửa Cuối
# Chương 87: Ngọn Lửa Cuối
---
Đêm đó, Huy ôm đèn ra ngoài.
Hắn không thấy đường, nhưng chân hắn nhớ. Từng bước, từng chỗ lồi lõm, từng viên gạch, từng hòn đá — tất cả đều in trong cơ thể hắn. Ba mươi năm sống ở làng này, hắn thuộc từng ngóc ngách, từng gốc cây, từng bụi rậm. Bàn chân trần của hắn lướt trên mặt đất, cảm nhận từng thay đổi nhỏ nhất — chỗ nào đất mềm vì mưa, chỗ nào đá lở ra thêm.
Hắn đi ra đầu làng, nơi Bảy vẫn đứng gác.
Bóng Bảy đổ dài trên nền đất. Huy thấy cái bóng — không rõ ràng, chỉ là một mảng tối đậm hơn xung quanh. Nhưng hắn biết đó là Bảy, vì không ai khác đứng đây giờ này. Hơi thở của Bảy, mùi thuốc lá quen thuộc, tiếng súng va vào đùi mỗi khi hắn chuyển động — tất cả đều nhận ra.
Bảy quay lại khi nghe tiếng chân kéo lê.
— Mày mang đèn ra đây làm gì?
— Tao muốn nó thấy làng một lần cuối.
— Đèn có mắt à?
Huy mỉm cười. Một nụ cười hiếm hoi, nhẹ như gió thoảng qua cánh đồng.
— Đèn có linh hồn. Nó cũng muốn nhìn làng. Nhìn đồng. Nhìn những nơi nó đã gắn bó suốt hai trăm năm qua.
Bảy lắc đầu, nhưng không cãi. Hắn hiểu Huy. Huy là người giữ đèn. Nếu hắn muốn đèn nhìn làng, thì đèn phải nhìn làng. Bảy đã sống đủ lâu để biết, có những thứ không cần giải thích. Có những thứ chỉ cần tin.
Huy ngồi xuống dưới gốc gạo. Đặt đèn trước mặt. Ngọn lửa cháy, lay động trong gió đêm. Huy nhìn nó — không thấy màu sắc, chỉ thấy một vùng sáng. Một vùng sáng nhỏ, nhưng ấm áp.
— Mày nhìn đi.
Huy nói với ngọn lửa, giọng thủ thỉ.
— Đây là làng. Làng của mày. Làng của tao. Hai trăm năm rồi, mày chứng kiến bao nhiêu thay đổi. Người sinh ra, người chết đi. Nhà cũ sập, nhà mới dựng. Cây cối lớn lên, già đi, đổ xuống. Mày đã thấy tất cả. Mày là nhân chứng duy nhất còn lại.
Ngọn lửa nhảy múa, như đáp lời. Một tia lửa bắn lên, rơi xuống đất, tắt ngấm trên nền đất ẩm.
Bảy đứng cạnh, cây súng trong tay. Mắt hắn nhìn ra đồng, về phía khe. Đêm không trăng, không sao. Trời đen kịt như đổ mực. Chỉ có gió thổi, sương xuống, và xa xa, tiếng nước chảy không ngừng. Tiếng nước khe đêm nay khác mọi hôm. Ầm ầm, cuồn cuộn, như một dòng sông ngầm đang nổi lên từ lòng đất.
— Huy này — Bảy nói, mắt vẫn nhìn ra xa.
— Gì?
— Mày nghĩ sau này, khi mọi chuyện kết thúc, làng này sẽ ra sao?
Huy suy nghĩ. Lâu. Một lúc lâu.
— Có thể làng sẽ chết.
— Chết là sao? — Bảy hỏi, giọng không giấu nổi sự nặng nề.
— Người không còn. Nhà cửa đổ nát. Đồng ruộng bỏ hoang. Cỏ dại mọc đầy. Chỉ còn gió thổi qua những mái nhà trống. Chuột và rắn làm tổ trong bếp. Cây cối mọc lên từ nền nhà.
— Mày nói thế làm tao buồn.
— Tao cũng buồn. Nhưng đó là sự thật. Một làng không thể tồn tại mãi. Cũng như một người. Làng cũng có sinh, có tử. Làng cũng già đi, cũng chết.
— Nhưng còn đèn?
— Đèn sẽ đi. Theo người giữ cuối cùng.
Bảy ngồi xuống cạnh Huy. Hai người đàn ông ngồi dưới gốc gạo, bên ngọn đèn nhỏ. Cả hai đều già, đều mệt, đều mang trên vai những gánh nặng không ai thấy. Trên đầu họ, những cành gạo khô chĩa lên trời, như những ngón tay của một bàn tay khổng lồ.
— Mày có hối hận không? — Bảy hỏi.
— Hối hận gì?
— Hối hận vì đã nhận lời giữ đèn.
Huy im lặng. Hồi lâu sau, hắn nói:
— Có. Nhiều lần.
— Lúc nào?
— Lúc tao mất cảm giác ở tay. Lúc tao không thấy màu sắc nữa. Lúc tao đứng dưới nắng nhưng không có bóng. Lúc tao nhìn vào gương và không thấy mặt mình.
— Vậy sao mày không bỏ?
— Vì tao biết nếu tao bỏ, không ai thay tao.
Lời nói của Huy rơi vào đêm tối, nặng như đá. Bảy hút thuốc, khói bay lên, tan vào sương. Đầu điếu thuốc đỏ rực trong đêm, như một con đom đóm nhỏ.
— Ngày xưa, tao ở trong rừng — Bảy nói, giọng trầm — Có một lần, đơn vị tao bị phục kích. Tao là người duy nhất sống sót. Tao nằm giữa những xác chết, nghe tiếng chúng nó đi qua, tìm người còn sống để kết liễu. Tao nín thở. Tao nhắm mắt. Tao giả chết. Một thằng giẫm lên tay tao. Tao không cựa quậy. Máu chảy, nhưng tao không động đậy.
— Lúc đó, tao nghĩ: nếu thoát được, tao sẽ sống thật tốt. Sống cho mình. Sống cho những người đã chết.
Huy lắng nghe. Hắn chưa bao giờ nghe Bảy kể chuyện này dù hai đứa quen nhau từ nhỏ.
— Thoát được rồi, tao về làng. Nhưng không sống tốt được. Mỗi đêm, tao lại thấy đồng đội. Thấy mặt chúng nó. Thấy chúng nó gọi tao. Tao uống rượu để ngủ. Nhưng rượu cũng không làm tao quên. Sáng dậy, đầu đau như búa bổ, nhưng ký ức vẫn còn nguyên.
— Rồi tao gặp mày. Thấy mày ôm cái đèn. Thấy mày nói chuyện với những thứ không ai thấy. Tao biết mày cũng có thế giới riêng. Cũng có nỗi đau riêng. Từ đó tao đỡ cô đơn.
Huy quay sang. Dù không thấy Bảy, hắn vẫn quay, như muốn nhìn thẳng vào mặt bạn.
— Cảm ơn mày, Bảy.
— Cảm ơn gì?
— Vì đã ở lại. Vì không bỏ làng. Vì đã đứng đây, với cây súng, dù súng không đạn.
— Tao cũng có thể bỏ. Nhưng bỏ đi đâu? Ở đây tao sinh ra. Ở đây tao lớn lên. Ở đây tao già đi. Cũng nên ở đây mà chết.
Ngọn lửa cháy. Nhỏ, nhưng không tắt. Nó kiên cường, như một sinh vật nhỏ bé đang chiến đấu với bóng tối.
Đêm sâu dần. Huy ngồi dưới gốc gạo, nhìn về phía khe. Hắn không thấy gì, nhưng hắn biết thứ gì đó đang đến gần. Cảm nhận trong không khí. Trong độ ẩm. Trong sự tĩnh lặng bất thường của đêm. Chim không kêu. Côn trùng không rả rích. Ngay cả gió cũng ngừng thổi. Một sự im lặng chết chóc.
Nó sắp trỗi dậy.
Huy biết.
Và hắn sẵn sàng.
— Vào nhà thôi — Huy nói, giọng khàn — Tao phải canh đèn. Mày cũng nên nghỉ.
— Tao còn đứng được.
— Cứ đứng. Nếu mày mệt, vào với tao.
Bảy gật đầu. Huy cầm đèn, từ từ bước về nhà, tay dò dẫm, chân kéo lê trên mặt đất. Bảy đi sau, không nói gì, chỉ nhìn bóng bạn khuất dần trong bóng tối.
Trong nhà, Huy đặt đèn lên bàn. Ngọn lửa vẫn cháy. Huy ngồi xuống, ôm đầu gối, nhìn vào vùng sáng nhỏ. Hắn nhớ về lần đầu thấy hồn — năm mười hai tuổi, một người đàn bà mặc áo trắng ngồi bên vệ đường mưa, rồi tan biến. Nhớ mẹ hắn bảo: "Con thấy thì coi như không thấy." Nhớ Trần Thị Huyền, người đã dạy hắn mọi thứ.
— Bà đi bình an nhé.
Hắn thì thầm.
Ở ngoài kia, từ dưới lòng đất sâu, một tiếng động vang lên. Như tiếng thở dài của một thứ gì đó đã ngủ quá lâu, và bây giờ, thức giấc. Đất rung nhẹ. Huy cảm nhận được. Hắn nhắm mắt.
— Đến rồi.
Hắn nói, chỉ đủ để mình nghe.
Rồi hắn cúi xuống, thổi một hơi nhẹ vào ngọn lửa. Nó lay động, rồi cháy cao hơn, như được tiếp thêm sức sống.
— Đừng tắt. Tao còn. Mày còn.
Như một lời hứa. Như một lời hứa cuối cùng.
Bạn thấy chương này thế nào?