Chương 88: Thần Xuống
# Chương 88: Thần Xuống
---
Trận động đất nhẹ vào lúc nửa đêm.
Huy đang ngồi bên đèn. Mắt nhắm. Hắn không ngủ — mấy tháng nay hắn không ngủ thực sự, chỉ ngồi đó, giữa hai bờ tỉnh và mơ. Ngọn lửa lay động, hắt bóng lên tường. Bóng Huy — không có. Nhưng hắn đã quen.
Rồi nền nhà rung lên.
Không phải cơn rung của động đất thường. Nó đến từ dưới sâu, từ lòng đất, từ một nơi mà con người không thể vươn tới. Huy cảm nhận được nó trước khi nghe thấy. Một sự rung động trong xương, trong máu, trong từng tế bào.
Ngọn đèn lắc lư. Chén nước trên bàn rung, kêu lanh canh. Những chiếc đinh trên tường rơi xuống, leng keng trên nền gạch. Huy đưa tay giữ đèn, đợi cơn rung đi qua.
Nhưng nó không đi qua.
Nền nhà rung liên hồi, ngày càng mạnh, như có thứ gì đó đang đập từ dưới lòng đất lên. Những vết nứt chạy dọc tường như mạng nhện. Vôi vữa rơi lả tả, bụi bay mù mịt. Một mảng tường đổ sập, đè lên chiếc giường nơi Huy từng ngủ. Hắn không động đậy.
Huy đứng dậy. Chân hắn run, nhưng hắn giữ được thăng bằng. Hắn đã quen với việc cơ thể không nghe lời. Hắn quen với sự yếu đuối.
— Đến rồi.
Huy nói, giọng hắn vang lên trong căn nhà tối.
Hắn nhìn về phía ngọn đèn. Ngọn lửa vẫn cháy, nhưng yếu hơn. Nhỏ hơn. Vùng sáng của nó co lại, chỉ còn một quầng nhỏ xung quanh tim đèn. Như một con vật sợ hãi, cuộn mình trong góc.
— Đừng tắt.
Huy nói với đèn. Với chính mình.
Hắn cầm đèn, đi ra ngoài.
Bên ngoài, cảnh tượng hỗn loạn. Đất rung, nhà nghiêng, cây cối đổ rạp. Tiếng người la hét từ xa vọng lại — những người còn sót lại trong làng, những người chưa kịp bỏ đi, đang hoảng loạn chạy. Nhưng Huy không thấy họ. Mắt hắn mờ, chỉ thấy những mảng tối chuyển động.
Trước sân, Bảy đã đứng đó.
Bảy đứng vững, hai chân rộng bằng vai, như một người lính đã qua nhiều trận động đất, qua nhiều cơn rung chuyển của chiến trường. Cây súng trong tay. Trên trời, không có trăng, không có sao. Nhưng không tối hoàn toàn — có một thứ ánh sáng đỏ rực từ phía khe, như lửa, như máu, như một mặt trời đen đang mọc từ lòng đất, chiếu lên nền trời một màu cam cháy.
— Kia kìa — Bảy nói, chỉ về phía khe.
Huy không thấy. Nhưng hắn biết. Hắn cảm nhận được. Một luồng khí nóng từ phía khe thổi vào, mang theo mùi lưu huỳnh, mùi đất cháy, mùi của một thứ gì đó cổ xưa. Mùi của thứ đã nằm dưới lòng đất từ trước khi con người xuất hiện.
Cơn rung ngừng.
Im lặng.
Cả làng im lặng. Ngay cả tiếng la hét cũng tắt. Chỉ có âm thanh của máu chảy trong tai, của tim đập trong lồng ngực.
— Đi — Huy nói.
Hắn đi về phía khe. Bảy đi theo, súng trong tay, mắt nhìn về phía ánh sáng đỏ, không chớp.
Đường từ nhà ra khe, Huy đã đi hàng trăm lần. Nhưng lần này khác. Lần này, đất dưới chân hắn nóng. Nóng đến nỗi qua đế dép, hắn vẫn cảm thấy. Cây cối hai bên đường héo rũ, lá cuộn lại, rụng xuống, như mùa thu giữa hè.
Khe nước — hay thứ từng là khe nước — giờ không còn là khe nữa.
Nó đã biến thành một cái vực sâu. Hai bờ đất sụt xuống, lở ra, để lộ một miệng vực rộng, tối đen, không thấy đáy. Từ dưới đó, một thứ ánh sáng đỏ rực lên, không phải lửa, không phải dung nham, mà là thứ ánh sáng lạnh, ánh sáng của một thế giới không thuộc về người sống.
Huy đứng trước vực. Bảy đứng cạnh hắn, mồ hôi nhễ nhại dù trời mát.
Và từ dưới đó, thứ kia trồi lên.
Đầu tiên là một bàn tay.
Bàn tay đen, như than, như gỗ cháy, như thứ đã bị thiêu rụi từ lâu nhưng chưa bao giờ tan. Năm ngón tay dài, móng nhọn, bấu vào mép vực. Nó kéo lên. Một cánh tay — đen, khô, như cành cây mục nhưng vẫn cứng cáp. Rồi một cái đầu.
Cái đầu không phải của người. Cũng không phải của thú. Không có tóc, không có tai, không có mũi. Nó là một khối đen, nhẵn thín, trống rỗng. Không mắt, nhưng Huy biết nó đang nhìn. Không miệng, nhưng Huy biết nó đang nói.
Thứ đó trồi lên khỏi vực. Nó đứng trên mặt đất, cao gần gấp đôi người thường. Thân thể nó đen nhánh, lấp lánh dưới ánh sáng đỏ, như một tảng than đá được mài nhẵn. Quanh nó, không khí nóng lên, mặt đất khô nứt, những viên đá nhỏ nổ lốp bốp vì nhiệt.
Bảy giơ súng, chĩa thẳng vào nó.
— Đừng — Huy nói, giọng đều — Súng không làm gì được nó đâu.
— Vậy làm gì?
— Để tao nói.
Huy bước lên một bước. Hắn đặt đèn xuống đất trước mặt. Ngọn lửa vẫn cháy, nhưng nhỏ, yếu, như sắp tắt. Huy ngồi xuống, ngang tầm với ngọn đèn, và nhìn lên thứ đó.
— Mày là ai? Mày có tên không?
Thứ đó không trả lời ngay. Nó đứng im, nhìn Huy — không có mắt, nhưng Huy biết nó đang nhìn hắn. Nhìn xuyên qua hắn. Nhìn vào ngọn lửa bên trong.
Rồi nó nói.
Giọng nó không phát ra từ miệng. Nó vang lên từ trong đất, từ trong không khí, từ trong xương tủy của Huy. Một giọng nói già cỗi, khô khốc, như tiếng của đất nứt dưới nắng hạn.
— Tao không có tên. Chưa ai đặt tên cho tao.
— Vậy tao gọi mày là gì?
— Gọi gì cũng được. Tên không quan trọng. Quan trọng là tao ở đây.
— Mày từ đâu đến?
— Tao là thứ có từ trước làng. Trước sông. Trước người. Trước cả cây cỏ. Tao là bóng tối đầu tiên. Là sự im lặng trước âm thanh đầu tiên.
— Tại sao mày trỗi dậy bây giờ?
— Vì lửa âm yếu quá rồi. Hai trăm năm, tao nằm dưới đó, chờ. Đợi. Người giữ đến rồi đi. Yếu dần. Lửa âm mỗi lúc một nhỏ. Bây giờ là lúc tao lấy lại thứ đã mất.
— Thứ gì?
— Linh hồn. Tất cả linh hồn đã thoát khỏi tao nhờ ngọn lửa đó. Mỗi linh hồn đều là một phần của tao. Chúng đã trốn thoát qua lửa. Bây giờ tao sẽ lấy lại tất cả.
Huy nghe, hiểu. Ngọn lửa âm không phải là vũ khí. Nó là một cái khóa. Một cái khóa giữ cho cánh cửa đóng lại. Khi lửa yếu, cánh cửa hé mở. Khi lửa tắt, cánh cửa mở toang, và thứ này sẽ hút tất cả linh hồn — không chỉ của người chết, mà của người sống.
— Tao sẽ không để mày làm điều đó.
Thứ đó không nói. Nó đưa tay ra — cái tay đen dài, móng nhọn — vươn về phía Huy.
Bảy lao lên. Hắn đứng giữa Huy và thứ đó.
— Tránh ra! — Bảy gầm lên.
Hắn giơ súng, chĩa thẳng vào thứ đó. Bóp cò.
Không có đạn, nhưng tiếng súng kêu — một tiếng khô khốc, như cành cây gãy. Thứ đó dừng lại. Nó nhìn Bảy, nghiêng đầu, như đang quan sát một thứ lạ.
Bảy đứng đó, súng trong tay, mắt nhìn thẳng. Không run. Không sợ. Mồ hôi chảy dài trên mặt. Nhưng tay hắn không run.
— Mày động vào nó, tao sẽ giết mày.
Thứ đó nhìn Bảy. Một lúc lâu, rất lâu. Không khí giữa họ nặng như chì.
Rồi nó nói:
— Người sống. Mầy không liên quan đến việc này.
— Liên quan. Nó là bạn tao. Hồi nhỏ tao chơi với nó. Lớn lên tao uống rượu với nó. Khi nó cần người, tao đứng bên nó. Thế là liên quan.
Thứ đó im lặng. Rồi nó lùi lại, từ từ, từng bước, xuống vực. Bóng tối của nó nhập vào bóng tối của khe, tan biến như một vũng nước đổ vào đất khô.
Nhưng Huy biết. Nó không đi xa.
Nó đang đợi.
Đợi đèn tắt. Đợi Huy yếu đi. Đợi cơ hội.
Huy nhìn xuống ngọn đèn. Ngọn lửa chỉ còn là một chấm sáng nhỏ xíu, như một con đom đóm sắp tắt.
— Tao không còn nhiều thời gian — Huy nói với Bảy.
— Tao biết.
— Tao phải xuống đó. Đặt ấn. Niêm phong lại.
— Khi nào?
— Sáng mai. Lúc trời vừa sáng. Lúc dương khí mạnh nhất.
Bảy nhìn Huy. Hồi lâu, hắn nói:
— Tao sẽ đợi mày ở trên.
Bạn thấy chương này thế nào?