Chương 89: Trận Chiến Trong Khe
# Chương 89: Trận Chiến Trong Khe
---
Sáng hôm sau, Huy thức dậy khi gà chưa gáy.
Hắn không ngủ. Chỉ nhắm mắt, nằm đó, đợi. Hắn không còn phân biệt được ngày và đêm. Không còn phân biệt được tỉnh và mơ. Mọi thứ hòa vào nhau, như nước với nước. Nhưng hắn biết trời sắp sáng. Cảm nhận được. Trong không khí, trong độ ẩm, trong hơi lạnh tan dần.
Huy ngồi dậy.
Đèn vẫn cháy. Nhưng chỉ còn như hạt gạo, như một giọt sáng nhỏ xíu trên đầu chiếc đèn đồng cũ. Mỏng manh. Yếu ớt. Nhưng vẫn cháy.
Huy nhìn nó. Hồi lâu. Nhìn thứ ánh sáng nhỏ bé mà hắn đã giữ gìn suốt bao tháng ngày, thứ đã lấy đi dần dần sự sống của hắn, từng chút một. Hắn không giận nó. Không trách nó. Đó là việc của nó. Cũng như giữ nó là việc của hắn.
Huy đứng lên. Đầu gối kêu răng rắc. Hắn bước ra sân.
Bảy đã ở đó. Ngồi trên bậc thềm, hút thuốc. Điếu thuốc đã tàn gần hết, nhưng Bảy vẫn ngồi, nhìn ra cánh đồng, nhìn về phía khe. Mắt Bảy đỏ hoe, quầng thâm sâu hoắm. Hắn không ngủ. Cũng như Huy.
— Mày có ngủ không?
— Có chút.
— Nói dối.
Bảy cười. Cái cười mệt mỏi, nhưng vẫn ấm. Cái cười của người đã quá quen với những đêm thức trắng, với những ngày dài vô tận.
— Mày biết hết.
— Tao biết.
Bảy dụi điếu thuốc xuống đất, đứng lên. Xương kêu lục cục.
— Mày chuẩn bị xong chưa?
Huy nhìn về phía khe. Dù không thấy, hắn biết nó ở đó. Hắn cảm nhận được sức nóng từ nó, như một lò lửa ngầm dưới lòng đất. Cảm nhận được sự chờ đợi. Sự kiên nhẫn của một thứ đã chờ đợi hàng trăm năm, và có thể chờ thêm. Nhưng hôm nay, nó sẽ không phải chờ nữa.
— Tao xong rồi.
Huy nói.
Hắn cầm đèn. Ngọn lửa nhỏ xíu run rẩy trong gió sớm. Một cơn gió nhẹ cũng có thể làm nó tắt. Nhưng nó không tắt. Nó kiên cường, như một sinh vật nhỏ bé không chịu buông xuôi.
Hai người đi ra khe.
Đường làng vắng tanh. Những ngôi nhà đóng cửa im lìm. Một vài nhà đã bỏ hoang từ lâu, cửa mở toang, đồ đạc vung vãi. Sương tan dần, nhưng không có nắng. Trời vẫn xám, vẫn nặng, như đè xuống mặt đất, như sắp mưa nhưng không mưa.
Khe bây giờ là một cái vực.
Hai bờ sụt sâu, lở ra, như một vết thương trên mặt đất. Dưới đó, bóng tối dày đặc, không thấy đáy. Nhưng từ dưới sâu, thứ ánh sáng đỏ vẫn rực lên, như một con mắt khổng lồ đang mở trong lòng đất. Hơi nóng bốc lên, làm không khí rung rinh, như mặt đường nhựa giữa trưa hè.
Huy đứng bên bờ.
Bảy đứng sau. Tay hắn siết chặt súng. Hắn nhìn xuống vực, mặt tái nhợt.
— Mày có chắc không?
— Chắc.
— Tao đi với mày.
— Không. Mày ở trên. Giữ cho tao đường về.
— Nếu mày không lên được?
— Thì mày giữ đèn.
Huy đưa Bảy ngọn đèn. Bảy nhận lấy, tay run. Ngọn lửa nhỏ xíu lay động trong tay hắn, phản chiếu trong mắt hắn.
— Tao không biết giữ.
— Học đi. Cũng không khó. Chỉ cần đừng để nó tắt. Mang nó vào nhà. Đặt lên bàn. Nhìn nó. Nếu nó yếu, thổi nhẹ vào. Nói chuyện với nó. Nó thích nghe giọng người.
Bảy nhìn ngọn lửa nhỏ xíu trong tay. Nó ấm. Nhẹ. Nhưng nặng trĩu trong lòng bàn tay hắn.
— Xuống đi — Bảy nói — Tao đợi mày ở đây.
Huy gật đầu. Hắn quay lại nhìn Bảy — không thấy, nhưng hắn biết Bảy ở đó. Hắn biết mặt Bảy, từng nếp nhăn, vết sẹo trên má, mái tóc hoa râm. Hắn biết mùi của Bảy — mùi thuốc lá, mùi mồ hôi, mùi của người đàn ông đã sống nhiều, đã thấy nhiều.
— Cảm ơn mày, Bảy.
— Xuống đi, đừng dài dòng.
Huy cười.
Rồi hắn nhảy.
Cảm giác rơi.
Bóng tối bao quanh hắn từ mọi phía. Không phải bóng tối của đêm — đó là bóng tối của lòng đất, của những thứ chưa từng thấy ánh sáng. Huy rơi qua những lớp không khí nóng dần, nóng dần. Nóng như lò nung. Nóng đến nỗi tóc hắn khô cong, da hắn nứt nẻ.
Rồi hắn chạm đất.
Không phải chạm mạnh. Một thứ gì đó đỡ hắn lại, nhẹ nhàng, như một bàn tay vô hình. Huy đứng trên nền đất cứng, nóng. Dưới khe, ánh sáng đỏ mờ chiếu từ vách đá, từ nền đất, từ mọi phía.
Một thế giới dưới lòng đất.
Những vách đá nhẵn thín, không phải tự nhiên, mà như được ai đó đẽo gọt, mài giũa. Những đường nứt chạy dài trên nền, tỏa ra từ một trung tâm — một bệ đá hình tròn, khắc đầy chữ và hoa văn cổ. Những chữ viết không ai đọc được, những hình vẽ không ai hiểu được.
Trên bệ, một vết nứt.
Nơi thứ kia đã trồi lên.
Huy đến gần. Bước chân hắn vang vọng trong không gian dưới lòng đất. Từng bước, từng tiếng động nhỏ, nhưng âm thanh khuếch đại, nhân lên, vọng về từ vách đá.
— Mầy xuống đây.
Giọng nói vang lên từ bóng tối. Từ mọi phía.
— Tốt.
Huy dừng lại. Nhìn quanh. Nhưng không thấy gì ngoài những vách đá đỏ mờ.
— Tao biết mày sẽ xuống. Mầy là loại không bỏ cuộc.
— Mày biết tao à?
— Tao biết tất cả những người giữ. Mỗi người một khác, nhưng giống nhau ở một điểm: không ai bỏ cuộc. Kể cả khi biết mình sẽ chết.
Huy mỉm cười.
— Vậy mày cũng biết câu trả lời của tao rồi.
Thứ đó xuất hiện từ bóng tối.
Nó bước ra từ vách đá, như vượt qua một bức màn vô hình. Đen. Cao. Không mặt. Nhưng lần này, Huy thấy rõ hơn. Trên thân thể nó, những đường vân chạy dài, như mạch máu, như rễ cây, như những dòng sông ngầm.
— Đặt ấn — thứ đó nói, giọng không cảm xúc — Mầy nghĩ mầy làm được không?
— Còn thử.
— Mầy yếu lắm rồi.
— Tao biết.
— Mầy không còn đủ sức.
— Có thể.
— Vậy sao mầy vẫn xuống?
Huy nhìn thẳng vào thứ đó.
— Vì có người đợi tao ở trên kia.
Thứ đó im lặng. Rồi nó lao vào.
Nhanh.
Nhanh hơn Huy tưởng. Một cái bóng đen lao vụt qua không gian, để lại vệt đỏ trên nền đá.
Huy không kịp tránh.
Cánh tay đen đập vào ngực hắn, đẩy hắn văng ra, đập vào vách đá. Xương hắn kêu răng rắc. Máu từ miệng hắn phun ra.
Huy ngã xuống. Nền đá nóng. Nhưng hắn gượng dậy.
— Còn đứng được à? — Thứ đó nói, giọng ngạc nhiên.
— Còn.
Huy đứng lên, chân run, người đau. Máu chảy từ khóe miệng, từ mũi.
Thứ đó lao vào lần nữa.
Lần này Huy đưa tay ra đỡ. Tay hắn chạm vào cánh tay đen — da hắn cháy xèo, như chạm vào sắt nung. Mùi thịt khét bay lên.
Huy không rút tay.
Hắn nắm lấy cánh tay đen ấy, ghì chặt.
— Mày tưởng mày mạnh lắm sao?
Huy nói, giọng yếu nhưng đều.
— Mày quên rồi. Tao là lửa âm. Tao cháy từ bên trong. Mày mạnh, nhưng mày không có lửa. Còn tao, tao yếu, nhưng tao có lửa.
Và Huy đốt cháy chính mình.
Ngọn lửa bùng lên từ trong người hắn — không phải ngọn lửa của đèn, mà là ngọn lửa của linh hồn hắn. Ngọn lửa cuối cùng của người giữ. Từ lồng ngực, từ bụng, từ tay, từ chân, từ mọi lỗ chân lông, ngọn lửa trắng xóa phun ra, thiêu rụi không khí.
Thứ đó hét lên.
Một tiếng hét không phát ra từ miệng, mà từ lòng đất, từ vách đá, từ mọi thứ xung quanh. Mặt đất rung chuyển. Đá rơi lộp bộp.
Ánh sáng trắng xóa bùng lên, nuốt chửng bóng tối.
Trên mặt đất, Bảy ôm đèn.
Ngọn lửa bùng lên, sáng rực, cao hơn bao giờ hết. Bảy nhìn xuống khe. Từ dưới đó, một luồng sáng trắng phụt lên, làm rung chuyển mặt đất.
— Huy!
Mặt đất rung lên dữ dội. Bảy ngã xuống. Đèn rơi, nhưng hắn ôm chặt, lăn người, không để đèn tắt.
Rồi im lặng.
Tất cả im lặng.
Bạn thấy chương này thế nào?