Chương 92: Huy Chết Đi Sống Lại
# Chương 92: Huy Chết Đi Sống Lại
---
Huy nằm trên nền đất. Ngực không nhấp nhô.
Đứa trẻ ngồi bên cạnh. Nó nhìn hắn. Tay nó đặt lên ngực Huy. Lạnh. Lạnh như nước giếng giữa đông.
"Cậu ơi."
Không ai trả lời.
Đứa trẻ ôm Huy. Vòng tay nhỏ. Nhưng ghì chặt. Nó áp mặt vào ngực hắn. Nó khóc. Nước mắt không chảy. Nó là ma. Ma không khóc được. Nhưng nó khóc. Nước mắt từ hư vô chảy ra.
"Cậu về đi."
Tiếng nó nhỏ. Chỉ đủ cho Huy nghe. Nhưng Huy chết rồi. Ai mà nghe được?
—
Huy chìm trong tối.
Không đau. Không lạnh. Không nóng. Chỉ tối. Tối như trước khi sinh ra. Tối như lúc chưa có gì.
Hắn nghĩ: thế này là hết à?
Câu hỏi trôi trong bóng tối. Không ai trả lời.
Rồi hắn thấy ánh sáng. Một chấm nhỏ. Xa lắm. Như sao. Chấm sáng vàng. Huy nhìn nó. Nó tiến lại gần.
Không phải nó tiến. Là hắn tiến.
—
Huy mở mắt.
Đèn dầu cháy trên bệ gạch. Ngọn lửa nhỏ. Li ti. Nhưng cháy. Huy nằm nhìn trần nhà. Bụi treo trên xà. Vết mốc đen trên gỗ. Cái gì đó động đậy trong bóng tối góc phòng.
Hắn ngồi dậy.
Đứa trẻ nhìn hắn. Mắt nó đỏ. Còn gì đó như vui, như buồn.
"Cậu sống lại rồi."
Huy không nói gì. Hắn nhìn bàn tay. Da vẫn trắng. Xanh. Như người chết lâu ngày. Hắn đưa tay ra trước mặt. Ngón tay hơi run.
"Cậu còn nhớ gì không?" Đứa trẻ hỏi.
"...Không." Huy nói. Giọng khàn. Khàn như cổ họng có cát.
"Cậu chết hai lần rồi đấy."
Huy nghe nó nói. Hai lần. Hắn chết hai lần. Và sống lại hai lần.
Lần đầu hắn không nhớ. Lần này hắn nhớ. Cảm giác tối. Cảm giác trôi. Cảm giác thấy một chấm sáng từ xa.
—
Huy đứng dậy. Chân hắn yếu. Tay hắn yếu. Cả người hắn như tờ giấy. Mỏng. Xốc xếch.
Hắn ra sân.
Trăng khuyết. Gió từ đồng thổi vào. Mùi rơm ướt. Mùi đất ẩm. Huy hít một hơi. Không khí vào đầy phổi. Nhưng không thấy mát. Không thấy gì cả.
Hắn nhìn xuống chân.
Không thấy bóng.
Huy dậm chân. Xoay người. Bóng không có. Trăng chiếu thẳng. Mọi vật quanh hắn có bóng. Cây bưởi có bóng. Cái cổng có bóng. Con chó nằm ngoài ngõ có bóng. Chỉ hắn không.
"Cậu mất bóng rồi." Đứa trẻ nói sau lưng.
"Từ lúc nào?"
"Lúc cậu chết lần đầu."
Huy nhìn lên trăng. Trăng vàng. Vành trăng khuyết như móng tay. Hắn nhắm mắt. Mở mắt. Vẫn thấy trăng. Nhưng màu sắc nhạt. Như thể ai đó pha loãng cả thế giới.
—
Huy về nhà.
Ngồi bên đèn dầu. Nhìn ngọn lửa. Trước đây hắn thấy màu cam. Màu đỏ. Màu xanh ở lõi. Bây giờ chỉ thấy trắng. Trắng ấm. Nhưng không còn nhiều màu nữa.
"Cậu mất dần rồi." Đứa trẻ ngồi đối diện.
Huy không trả lời. Hắn đưa tay gần đèn. Lưỡi lửa nhảy múa. Gần tới nơi rồi rụt lại. Huy thấy hơi ấm. Nhưng ấm nhẹ. Không như trước. Trước hắn thấy nóng.
"Cậu sợ không?"
Huy nhìn thẳng vào ngọn lửa. "Sợ."
"Tao cũng sợ." Đứa trẻ nói. "Tao sợ cậu không sống lại."
—
Huy không ngủ được.
Hắn nằm. Mắt nhắm. Nhưng giấc ngủ không đến. Ý thức hắn tỉnh. Như đèn pha. Sáng trưng. Hắn nghe tiếng dế. Tiếng cóc. Tiếng gió luồn qua khe cửa. Tiếng tim mình đập. Chậm. Chậm hơn người thường.
Hắn đếm nhịp. Một. Hai. Ba. Rồi ngừng đếm.
Ký ức ùa về.
Không phải ký ức có tổ chức. Là từng mảnh. Vỡ vụn. Như gương. Hắn thấy mặt cô Huyền. Cô cười. Cô khóc. Cô ngồi bên giếng. Cô đưa tay chạm vào mặt hắn.
Hắn thấy ông Trung. Ông già gầy. Mắt trũng. Ông nói gì đó. Huy không nghe rõ.
Hắn thấy Bảy. Bảy cầm súng. Bảy bắn. Rồi Bảy ngã.
Hắn thấy khe. Cái khe sâu. Từ lòng đất mở ra. Hàng ngàn bàn tay từ đó vươn lên.
Huy bật dậy.
Mồ hôi trên trán. Nhưng mồ hôi lạnh. Lạnh như nước đá.
—
Sáng.
Huy ra đồng. Cánh đồng trước nhà. Lúa đang thì con gái. Xanh. Nhưng Huy thấy màu xanh nhạt. Như pha sữa.
"Dậy sớm thế?" Giọng bà Năm từ bờ ruộng bên.
Huy quay lại. "Cháu không ngủ được."
"Lớn rồi mà còn bồn chồn."
Huy cười. Nhưng không vui. Hắn thấy bóng bà Năm. Đổ dài trên ruộng. Hắn nhìn dưới chân mình. Không có bóng. Hắn đứng lệch. Để bóng bà Năm phủ lên chỗ hắn đứng.
Như che lấp cái không có.
—
Trưa.
Nắng gắt. Huy đứng giữa sân. Ngước mặt lên trời. Nắng rọi thẳng. Huy thấy nóng. Nhưng nóng trên da. Không vào tận xương.
Trước đây hắn thấy nắng ấm. Từ ngoài vào trong. Bây giờ nắng chỉ ở ngoài. Như ai đó trùm áo mưa trong suốt.
Huy vào nhà. Đóng cửa.
Ngồi trước bàn thờ. Bàn thờ tổ tiên. Ảnh ông bà để trong khung. Huy thắp hương. Khói bay lên. Vòng. Vòng. Tan vào bóng tối.
"Con không còn nhiều thời gian." Huy nói với ảnh. "Con biết."
—
Chiều.
Đứa trẻ xuất hiện. Nó ngồi trên bậu cửa. Vắt chân. Như đứa trẻ thật.
"Tao thấy cô Huyền," nó nói.
Huy quay phắt. "Ở đâu?"
"Trong khe. Bả nói sẽ ra. Sớm thôi."
"Còn gì nữa?"
"Bả nói: mày yếu rồi. Mày không giữ được lâu."
Huy im lặng. Nhìn đèn dầu. Ngọn lửa cháy. Nhưng nhỏ. Nhỏ hơn hôm qua.
—
Đêm.
Ông Trung đến.
Hắn nghe tiếng gõ cửa. Nhịp ba. Chậm. Huy ra mở. Ông Trung đứng đó. Áo bộ đội cũ. Mặt hốc hác. Mắt trũng sâu.
"Huy, tao không còn nhiều thời gian."
Huy nhìn ông. "Tôi biết."
Ông vào nhà. Ngồi xuống chiếu. Nhìn đèn dầu. Tay ông run. Ông đưa tay với đèn. Như muốn sờ. Nhưng không sờ.
"Mày thấy gì?"
"Thấy lửa." Huy đáp.
"Còn gì?"
"Không còn màu nữa."
Ông Trung gật đầu. Như biết trước. "Mày mất dần. Mỗi ngày một ít. Sẽ đến lúc mày không thấy gì."
"Bao lâu?"
"Tao cũng không biết. Mỗi người giữ khác."
—
Huy pha trà. Nước sôi. Lá trà rời rạc. Ông Trung cầm chén. Tay run. Nước trà bắn ra.
"Huy này."
"Dạ."
"Tao kể mày nghe. Về thằng Thạch."
"Thạch là ai?"
"Chủ khe trước tao."
Huy im lặng.
"Thạch giữ lửa ba mươi năm. Cũng trên cái làng này. Cũng nhìn khe đó. Cũng đối diện với Trần Thị Huyền."
"Như thế nào?"
"Thằng ấy khỏe hơn tao. Nhưng cuối cùng cũng..."
Ông Trung ngừng. Đặt chén trà xuống. "Cũng không giữ được. Khe nó rộng ra. Mỗi năm một mở. Mỗi người giữ một ít dương khí để chắn. Hết dương khí là hết."
Huy nhìn tay mình. Xanh. Như đất.
"Thằng Thạch chết để đóng khe."
"Đóng được không?"
"Được. Nhưng tạm. Nó mở lại. Sau mười năm."
"Thế bây giờ?"
"Bây giờ là tới lượt mày."
—
Trời tối hẳn. Ông Trung ra về. Huy tiễn ra cổng. Trăng không có. Sao không có. Trời đen kịt.
"Ngày mai tao lại qua." Ông nói. "Còn dặn mày nhiều thứ."
Huy gật.
Hắn đứng ở cổng. Nhìn ông già lom khom đi trong tối. Bóng ông đổ dài. Rồi mờ. Rồi mất hút.
Huy vào nhà. Đóng cửa. Cài then.
Ngồi xuống bên đèn. Ngọn lửa cháy. Nhỏ. Yếu. Nhưng không tắt. Huy đưa tay gần. Không thấy nóng. Chỉ ấm. Hắn nhắm mắt.
"Cậu ơi."
Đứa trẻ cạnh hắn.
"Cậu đừng chết nữa nhé."
Huy mở mắt. Nhìn nó. Nói: "Không hứa được."
—
Rạng sáng.
Huy ra giếng. Múc nước. Vốc nước lên mặt. Lạnh. Buốt. Hắn nhìn xuống giếng. Mặt nước phản chiếu. Không thấy gì. Hắn cúi sát hơn. Mặt hắn trên nước. Nhưng không có hình.
Huy lùi lại.
Rơi cái gáo.
Tiếng gáo rơi. Vang trong giếng. Lộp bộp.
Huy đứng im. Một lúc. Rồi bỏ vào nhà.
—
Huy biết: hắn không còn là người. Hoàn toàn. Một phần đã ở bên kia. Mỗi ngày một ít. Như cát rơi. Không giữ được.
Nhưng hắn còn giữ được đèn.
Ít nhất. Hôm nay. Ngọn lửa vẫn cháy.
Hắn ngồi xuống chiếu. Nhìn đèn. Nhìn cho đến khi bình minh. Bình minh không thấy nữa. Huy chỉ thấy trời tối chuyển sang trắng. Không có hồng. Không có cam. Trắng nhợt.
Ngày mới.
Huy còn sống.
Bạn thấy chương này thế nào?