Chương 96: Làng Thức Dậy
# Chương 96: Làng Thức Dậy
---
Làng thức dậy.
Không phải bình minh. Mà là một thứ thức dậy khác. Người chết đứng dậy. Người sống bước ra. Ranh giới giữa hai bờ mỏng như tờ giấy.
Đêm qua, khi cánh cửa mở, một luồng khí lạnh tràn qua làng. Không phải gió. Là hơi thở của cõi bên kia. Người già tỉnh giấc, ngồi dậy, nhìn ra ngoài. Họ thấy những bóng người mờ ảo đi qua sân. Không phải người sống. Cũng không hẳn là ma.
Huy đứng trước cửa đền, nhìn.
Làng đã thay đổi.
Những cánh đồng xanh trở lại sau trận hạn. Nhưng màu xanh khác. Xanh hơn. Xanh như thể từ dưới lòng đất mọc lên. Cây cối vươn mình nhanh hơn thường lệ. Lúa trổ bông chỉ sau một đêm.
Người trong làng ra đồng, thấy lúa đã chín vàng. Họ ngỡ ngàng. Họ chưa kịp chăm bón. Lúa đã chín. Như thể thời gian chạy nhanh hơn ở mảnh đất này.
— Huy, chuyện gì? — Bảy chạy tới, mắt mở to. — Lúa chín hết rồi. Tao mới cuốc đất hôm qua, hôm nay lúa đã vàng.
— Là dấu hiệu. — Huy nói. — Khe mở, lửa âm lan ra. Thời gian ở đây thay đổi.
— Thời gian thay đổi là sao?
— Một ngày có thể là cả mùa. Một mùa có thể là một ngày. Không còn theo lệ thường nữa.
Bảy nhìn Huy. Mắt hắn không sợ. Chỉ tò mò.
— Tao sống cả đời, chưa thấy gì như này.
— Tao cũng vậy.
---
Người làng tập trung ở đình.
Già trẻ gái trai đông đủ. Họ bàn tán. Tiếng ồn như vỡ chợ. Có người bảo là điềm lành. Có người bảo là điềm dữ. Ai cũng có ý kiến, nhưng không ai biết chắc.
Ông Trung bước ra, giơ tay. Đám đông im dần.
— Làng ơi, bình tĩnh. Có chuyện, tôi sẽ nói.
Ông Trung đứng trên bậc đình, lưng còng, giọng khàn. Nhưng mỗi chữ ông nói đều có trọng lượng, những chữ rơi xuống đất như hòn đá đè vào nỗi lo của người trong làng.
— Khe đã mở. Các người thấy lúa chín. Thấy cây mọc nhanh. Thấy người chết đi về trong mơ. Đó là vì lửa âm lan ra. Nhưng đừng sợ. Có người đang giữ.
— Ai giữ? — một giọng vang lên.
Ông Trung chỉ Huy.
— Thằng Huy.
Mọi mắt đổ dồn về Huy. Hắn đứng cạnh cột đình, mặc áo nâu, tay cầm đèn dầu. Mặt hắn không cảm xúc, nhưng mắt hắn sáng lên, ánh sáng từ ngọn đèn hắt vào.
— Thằng Huy là người giữ lửa âm. Nó giữ ranh giới giữa sống và chết. Nó giữ cho làng không bị tràn ngập bởi những thứ từ phía bên kia.
Đám đông xôn xao. Có người tin. Có người không. Có người nhìn Huy với ánh mắt sợ hãi, như nhìn một con vật lạ.
— Ông già rồi, nói nhảm! — Một người đàn ông trung niên, mặt đỏ vì rượu, bước ra. — Ma quỷ gì ở làng này? Lúa chín nhanh vì thời tiết. Chuyện người chết trong mơ là do tưởng tượng. Đừng có làm loạn.
— Anh Ba, bình tĩnh. — Ông Trung giơ tay. — Tôi không bắt anh tin. Nhưng hãy nhìn. Nhìn kìa.
Ông Trung chỉ lên trời. Mọi người ngước lên. Bầu trời trong xanh, nắng chiếu rực rỡ. Nhưng giữa nắng, có một vệt đen. Như vết rách trên vải trời. Không phải mây. Là thứ gì đó khác.
— Cái gì thế? — Một người hỏi.
— Vết rách. — Ông Trung nói. — Khe không chỉ ở dưới đất. Còn ở trên trời. Bằng chứng cho thấy ranh giới đang mỏng đi.
Đám đông im lặng. Ngay cả anh Ba cũng ngửa mặt nhìn. Anh ta nhìn lâu, tới mỏi cổ. Vệt đen vẫn ở đó, lơ lửng, không di chuyển.
— Có thật sao? — Anh Ba quay sang Huy.
Huy gật đầu.
— Thật.
— Và mày giữ?
— Tao giữ. Nhưng giữ không có nghĩa là đóng. Đóng mới là xong.
— Sao mày không đóng?
— Vì đóng phải trả giá.
— Giá gì?
Huy nhìn thẳng vào mắt anh Ba. Nhìn xuống tận đáy.
— Mạng của tao.
---
Chiều, làng lặng đi.
Mỗi người về nhà mình, nhưng không ai làm việc. Họ ngồi trước hiên, nhìn ra đồng, nhìn lúa vàng bất thường, nhìn vệt đen trên trời. Họ không nói, nhưng biết mình đang chờ. Chờ điều gì — không ai rõ.
Huy đi quanh làng.
Hắn thấy những điều khác lạ. Một bà cụ ngồi khâu áo, nhưng tay khâu không xuyên qua vải. Mũi kim chạm vào vải rồi dừng, không thể đâm thủng. Bà cụ nhìn tay mình, lẩm bẩm.
Một đứa trẻ chơi thả diều. Diều bay lên, nhưng dây diều không bóng — như thể diều không có thật.
Một người đàn ông gánh nước. Nước đầy hai thùng, nhưng khi đặt xuống, thùng nhẹ hẫng. Nước đã biến mất từ lúc nào.
Làng thức dậy trong một thế giới khác.
Huy tới nhà Bảy. Bảy đang ngồi trước hiên, nhìn bát nước. Bát nước đầy, nhưng mặt nước không phẳng. Nó lồi lên, thành một mặt cong, như sắp trào mà không trào.
— Nước lạ ghê. — Bảy nói. — Tao đặt bát xuống, nó cứ vậy. Không chịu bằng.
Huy cầm bát nước. Ngọn lửa âm trong tay hắn cháy. Mặt nước lập tức phẳng lại. Nước trở lại bình thường.
Bảy nhìn, tròn mắt.
— Mày làm được?
— Ừ. Lửa âm làm cân bằng. Khi có lửa, ranh giới ổn định.
— Còn nếu không có?
— Mọi thứ sẽ hỗn loạn.
Bảy im lặng, rồi gật đầu.
— Tao hiểu rồi. Mày giữ, để làng này còn là làng.
Huy cười. Một nụ cười mệt.
— Mày có muốn buông không?
Huy nhìn Bảy. Câu hỏi khó trả lời. Muốn buông không? Có. Mỗi ngày hắn đều muốn buông. Nhưng buông rồi, làng sẽ ra sao?
— Tao không thể. — Huy nói. — Vì ngoài tao, không ai làm được.
---
Tối, làng sáng đèn từ sớm.
Trên trời, vệt đen rộng thêm. Như có ai đó xé trời thêm một đường. Đèn dầu trong mỗi nhà cháy không đều — có nhà sáng quắc, có nhà tối mò.
— Huy, mày ra đền đi. — Ông Trung gọi. — Có chuyện.
Huy tới đền. Cánh cửa dưới lòng đất đang rung. Những mảnh đá rơi lẻ tẻ. Bụi bay mù mịt.
— Nó muốn ra. — Ông Trung nói.
— Ai?
— Thứ ở bên kia. Nó mạnh lên rồi.
Đèn dầu trong tay Huy cháy xanh. Màu xanh lạnh, như lửa trên mộ. Huy đặt tay lên cánh cửa. Cảm nhận. Bên kia có một lực đang đẩy. Mạnh. Hắn đẩy ngược lại. Hai lực giằng co.
— Tao giúp! — Bảy lao tới, đặt tay lên cửa. Nhưng hắn không có lửa âm. Tay hắn trượt khỏi mặt đá.
— Mày không làm được. — Huy nói, giọng nghiến. — Chỉ tao thôi.
Huy dồn toàn lực. Lửa âm từ tay hắn tràn ra, bám vào cánh cửa. Cánh cửa ngừng rung. Từ từ, nó im lại.
Huy thở dốc. Mồ hôi chảy ròng ròng. Hắn ngồi phịch xuống đất.
— Còn được bao lâu? — Bảy hỏi.
Huy lắc đầu.
— Không biết.
---
Sáng hôm sau, làng tỉnh dậy.
Nhưng không phải tất cả.
Một số người — những người từng chết hụt, từng lâm bệnh nặng, từng ngưng tim và sống lại — họ không dậy. Họ đang mơ, nhưng mơ mở mắt. Họ ngồi dậy, đi ra ngoài, nhưng không phải đi trên đất. Đi lơ lửng, cách mặt đất vài tấc.
Mắt họ mở, nhưng không thấy ai. Mắt nhìn qua người sống, như nhìn trong suốt.
Những người khác sợ hãi. Họ đóng cửa, chốt then. Không ra ngoài.
Làng chia làm hai: người sống thật và người ở giữa.
Huy đứng giữa sân đình, nhìn những bóng người lơ lửng đi qua. Trong số họ, hắn thấy một khuôn mặt quen. Mặt người phụ nữ trung niên, mắt nhìn xa xăm.
— Cô Hạnh?
Người phụ nữ dừng lại. Đôi mắt đờ đẫn quay về phía Huy. Cô ta nhìn hắn, nhưng không thấy.
— Cô có nghe tôi không?
Im lặng. Rồi người phụ nữ mở miệng, giọng khàn, như từ rất xa vọng tới:
— Nó đang tới.
— Ai?
— Người chết. Cả làng. Từ năm 1945. Họ đang tới. Chờ ở mép khe.
Huy rùng mình.
Làng thức dậy. Không chỉ người sống. Cả người chết cũng thức dậy.
Huy biết, đã đến lúc phải hành động.
Bạn thấy chương này thế nào?