Chương 97: Đèn Dầu Ai Giữ
# Chương 97: Đèn Dầu Ai Giữ
---
Đèn dầu sáng trở lại.
Nhưng không ai giữ.
Huy đứng trước bàn thờ, nhìn ngọn lửa nhỏ. Nó cháy, nhưng không phải do hắn thắp. Nó tự cháy, từ khi cánh cửa mở ra. Đèn dầu là một vật sống. Nó có linh hồn riêng. Người giữ chỉ là người tạm thời cầm nó. Còn đèn thuộc về chính nó.
— Đèn không cần ai giữ. — Ông Trung nói. — Đèn tự giữ mình.
— Vậy sao cần người giữ?
— Vì người giữ không giữ đèn. Người giữ giữ ranh giới. Đèn là công cụ.
Huy nhìn xuống tay mình. Lòng bàn tay hắn có một vết bỏng — vết lửa âm để lại. Nó không lành. Cũng không rộng thêm. Nó nằm đó, như một dấu ấn.
— Tao có thể truyền đèn cho người khác không?
— Có. Nhưng không ai nhận nếu họ không sẵn sàng.
— Sẵn sàng thế nào?
— Sẵn sàng chết.
Huy im lặng. Hắn nhìn ngọn lửa. Nhìn vết bỏng trên tay. Hắn đã sẵn sàng chết từ lâu. Có lẽ từ khi Thạch chết. Có lẽ từ khi hắn lao xuống khe lần đầu.
Nhưng sẵn sàng chết không có nghĩa là muốn chết.
---
Trưa, Huy ra ruộng.
Bảy đang cấy lúa. Tay hắn vụng về, mạ cắm không thẳng. Nhưng hắn làm, từng động tác một, chậm rãi, chắc chắn.
— Mày nghỉ đi. — Huy nói.
— Không nghỉ. Còn nhiều quá.
Huy nhìn cánh đồng rộng lớn. Lúa đã chín, nhưng chưa gặt. Bảy cấy vụ mới — một vụ mùa Huy không biết là thật hay ảo.
— Mày tin mùa này sẽ thu hoạch? — Huy hỏi.
Bảy dừng tay. Đứng thẳng lưng, lau mồ hôi.
— Không biết. Nhưng làm thì có hy vọng. Không làm thì chắc chắn không.
Huy cười. Một nụ cười nhẹ.
Bảy nói tiếp:
— Tao nghĩ, mày cũng thế. Mày giữ đèn, giữ ranh giới. Có thể kết quả không như ý. Nhưng không giữ, hậu quả sẽ rõ hơn.
— Mày nói đúng.
— Tao nói đúng vì tao từng buông. Buông tất cả. Điều duy nhất tao nhận lại là hối hận. Giờ tao không buông nữa. Có níu được gì, tao níu.
Hai người đàn ông đứng giữa đồng. Một người cầm cuốc, một người cầm đèn. Họ không nói gì thêm. Gió thổi, lúa lay.
---
Chiều, Huy tới mép khe.
Khe đã mở rộng gấp ba kể từ hôm qua. Nó không chỉ nứt trên mặt đất. Nó nứt cả vào không gian. Nhìn vào khe, thấy những thứ không phải của làng này.
Thấy cánh đồng mùa đông. Thấy người chết. Thấy ngọn lửa xanh cháy dưới lòng đất.
Huy ngồi xuống cạnh khe. Hắn không sợ nữa. Sợ đã qua. Giờ chỉ còn chấp nhận.
Từ dưới khe, tiếng thì thầm vọng lên. Nhiều tiếng. Như cả trăm người nói cùng lúc. Huy cố phân biệt, nhưng không thể. Tiếng thì thầm hòa vào nhau, thành một âm thanh duy nhất, như gió rít qua hang động.
— Các người muốn gì? — Huy hỏi.
Tiếng thì thầm im bặt. Một giọng nói cất lên, rõ ràng, như từ bên cạnh:
— Muốn về.
— Về đâu?
— Về nhà. Về làng. Về nơi từng sống.
Huy lắc đầu.
— Các người không thể. Làng không còn chỗ cho người chết.
— Sao không? — Giọng nói giận dữ. — Đất này của chúng tao. Chúng tao đã đổ máu giữ nó.
— Các người đã chết. Người chết không thể sống lại.
— Thế còn mày? Mày chết, sao mày sống?
Huy nín thở. Câu hỏi chạm vào điều hắn tránh nghĩ tới.
— Tao...
— Mày chết rồi, Huy ạ. Chết từ lúc lao xuống khe. Giờ mày chỉ là một bóng ma cầm đèn. Bóng ma không biết mình là ma.
Huy ngồi im. Tay hắn run. Hắn nhìn xuống tay — thấy đất, thấy đèn, thấy vết bỏng. Nhưng có thấy tay thật không? Hay chỉ là ảo ảnh?
Hắn nhắm mắt. Trong bóng tối, hắn thấy tất cả. Thấy cái chết của mình. Thấy hắn rơi xuống khe, nước lạnh, tối đen. Thấy hắn tắt thở.
Rồi thấy ngọn đèn sáng lên. Và hắn mở mắt trở lại.
Hắn chết thật rồi.
Nhưng đèn giữ hắn ở lại.
---
Huy mở mắt. Trời đã tối. Hắn vẫn ngồi cạnh khe. Đèn dầu cháy bên cạnh, tỏa ánh sáng cam ấm.
Hắn cầm đèn lên. Ngọn lửa nhảy múa.
— Đèn ơi, mày giữ tao, hay tao giữ mày?
Đèn không trả lời. Nhưng ngọn lửa cháy sáng hơn, như một cái ôm.
Huy về đền. Ông Trung ngồi đợi.
— Mày biết rồi?
— Biết.
— Mày có sợ?
— Hồi chiều có. Giờ hết.
Ông Trung gật đầu.
— Đó là dấu hiệu. Khi người giữ biết mình chết mà không sợ, họ sẵn sàng cho bước cuối.
— Bước cuối là gì?
— Đóng khe. Vĩnh viễn.
Huy đặt đèn lên bàn thờ.
— Làm thế nào?
— Cần hai thứ: một người giữ sẵn sàng hy sinh, và một người kế tiếp sẵn sàng kế thừa.
— Người kế tiếp là ai?
Ông Trung nhìn Huy. Mắt ông già, nhưng sáng.
— Mày sẽ biết khi tới lúc.
---
Đêm đó, làng yên tĩnh khác thường.
Không tiếng chó sủa. Không tiếng gà gáy. Không tiếng gió. Im lặng như làng không có người.
Huy ra ngoài. Trăng tròn, sáng vằng vặc. Nhưng bóng của làng — không đổ về một hướng. Bóng đổ lung tung, như thể mỗi vật có mặt trời riêng.
Huy thấy một bóng người ngồi bên giếng. Nhỏ. Đứa trẻ đã về trời. Hay đứa trẻ khác?
Huy tới gần. Đứa trẻ quay lại. Không phải "Đói". Là một đứa trẻ khác, gầy hơn, mắt sâu hơn.
— Mày là ai?
— Tao là người giữ mới.
Huy sững người.
— Mày nói gì?
— Tao là người giữ mới. Tao đã chờ từ khi cánh cửa mở. Ông Trung chưa nói với mày.
Huy ngồi xuống cạnh đứa trẻ. Nó mặc áo đen, tay cầm một cây đèn nhỏ — không phải đèn dầu, mà là đèn lồng giấy, bên trong có ngọn lửa xanh.
— Mày bao nhiêu tuổi?
— Mười ba. — Đứa trẻ nói. — Mười ba năm làm người, tám mươi năm chờ đợi.
Huy nhìn kỹ. Đứa trẻ này cũng giống "Đói". Cùng dạng. Những đứa trẻ không bao giờ lớn, kẹt giữa ranh giới.
— Ai nói mày là người giữ mới?
— Ông Trung. Ông ấy bảo tao chờ. Khi mày sẵn sàng, tao sẽ nhận đèn.
— Mày sẵn sàng chưa?
Đứa trẻ nhìn Huy. Mắt nó đen, sâu, không cảm xúc.
— Tao sẵn sàng từ lâu rồi. Tao chết năm mười ba tuổi, trong nạn đói 1945. Tao không biết cha mẹ là ai. Không biết nhà ở đâu. Tao chết bên vệ đường, cạnh một cây đèn dầu tắt. Khi mở mắt, tao thấy đèn. Và tao biết — tao sinh ra để giữ nó.
Huy im lặng. Một đứa trẻ đói năm 1945. Chết bên đường. Hồn lang thang gần trăm năm. Và giờ là người giữ kế tiếp.
— Mày có muốn sống không? — Huy hỏi.
— Sống? — Đứa trẻ cười. — Tao chưa từng sống. Làm sao biết muốn hay không?
Huy không biết nói gì. Hắn chỉ ngồi cạnh đứa trẻ, bên giếng, dưới trăng.
Đèn dầu ai giữ?
Có lẽ không ai. Có lẽ ai cũng giữ, trong một khoảnh khắc nào đó của đời mình.
Huy nhìn đứa trẻ. Nhìn đèn lồng xanh. Nhìn bầu trời đen với vệt rách đang rộng dần.
Hắn không còn là người duy nhất.
Và điều đó, dù kỳ lạ, làm hắn thấy nhẹ nhõm.
—
Huy đứng dậy. Đứa trẻ cũng đứng.
"Cậu đi đâu?"
"Về nhà. Còn đèn."
"Đèn tắt rồi."
Huy nhìn đèn. Lửa không còn. Nhưng tim đèn còn ấm. Huy thổi nhẹ. Một tia lửa bén. Cháy lại.
"Chưa tắt."
Đứa trẻ cười.
Huy ôm đèn. Bước về. Bóng hắn không có. Nhưng có ánh sáng.
Đêm chưa hết. Lửa chưa tàn.
Bạn thấy chương này thế nào?